Review Vòng tay học trò – Nguyễn Thị Hoàng

Review Vòng tay học trò – Nguyễn Thị Hoàng

Vậy là mình đã có thể kết thúc những dòng cuối cùng của Vòng tay học trò theo đúng cách mà mình từng mong muốn: trong một chiều Saigon có mưa, ngồi trong phòng lành lạnh, sau lớp cửa kính đẫm hơi nước – một sự mô phỏng vụng về của không khí Dalat, bối cảnh chính của truyện. Bối cảnh Dalat có lẽ là thứ mình thích nhất về quyển này, bởi hình như cái gì diễn ra ở đó cũng hay, cũng đẹp, cũng buồn và gợi nhớ. Mình cho rằng mọi câu chuyện yêu đương, dù lung linh hay tan vỡ, nên diễn ra ở Dalat.

Mình đã rất tò mò về Vòng tay học trò từ khi có tin nó sẽ được in trở lại, lần đầu tiên sau năm 1975. Mình muốn thử đọc một tác phẩm đã gây tiếng vang và tranh cãi hơn nửa thế kỷ trước, dẫu đã đoán trước được rằng, có lẽ cảm nhận mình sẽ khác với độc giả đương thời.
Có lẽ không phải nói nhiều về nội dung tác phẩm – chuyện cô giáo trẻ và vòng tay cậu học trò mới lớn. Ấn tượng ban đầu là lối viết trơn tru liền mạch của tác giả, đến mức có thể tưởng tượng cảnh bà xuất thần và viết không ngừng nghỉ trên những trang giấy pelure giữa Saigon những năm 1960. Những câu văn dài, có nhạc tính, lúc trầm lúc bổng, vẽ được trong tâm trí người đọc ý tác giả muốn truyền tải, chứ không phải cố ý chen đầy những từ bóng bẩy, rổn rẻng. Mình luôn thích cái cảm giác viết liền mạch như thế, bao nhiêu ý tứ cứ tuôn ra, và người đọc từ khi mở đầu là cứ thế bắt được ngay mạch văn và theo dõi tiếp dễ dàng.
Nhưng mình đã phải mất thời gian rất nhiều để “làm quen” với cô giáo Tôn Nữ Quỳnh Trâm, cố hình dung và hiểu tâm tính của cô giáo chưa đầy 25 tuổi, và thậm chí, lục tìm trong tâm trí một hình mẫu để lấy làm chân dung cô Trâm. Rồi thì cũng quen, và tiếp tục theo dõi chuyện tình “yêu người không nên yêu” của Trâm và cậu học trò Nguyễn Duy Minh.

“Mai cô đi rồi, để lại em với bao điều hối hận giày vò, tự trách đã si mê cuồng dại, đặt tình yêu không đúng chỗ, trót đã trèo cao (…) Còn em, một học trò, mà tàn ác nhất là học trò trường cô dạy, hai bàn tay trắng không biết đếm tiền, chỉ biết đánh lộn, đánh vỡ hết những gì làm mình thất vọng khổ đau, với vòng tay học trò không bao giờ ôm giữ nổi đời cô.”

Phần đầu review mình có nhắc đến chuyện cảm nhận của người sống ở thời nay sẽ khác với những độc giả những năm 1960, là bởi thời nay là thời của đẩy thuyền; chúng ta hăng hái ship các cặp đôi, bất chấp những thứ trước đây sẽ là rào cản cho chuyện ái tình. Thành thử, mình chẳng thấy có gì phải phẫn nộ về luân lý; trái lại, mình tò mò muốn xem họ sẽ đi được bao xa (dù kết cục dĩ nhiên đã đoán trước). Mình cũng hiểu rằng khó mà mong sẽ đi … quá xa, xét trong bối cảnh tác phẩm được viết. Vì tác giả tiết chế, hay vì như bà chia sẻ đây là câu chuyện có thật, nên không tiện đẩy nó đi xa hơn nữa?

“Trâm nghĩ mình có thể sống hoài mãi như thế, và nguồn tình êm ái mơ hồ đó sẽ không bao giờ cạn vơi. Không cần gì cả, ngoài sự hiện diện của một người. Có một người để âu yếm gọi tên. Một bước chân quen để chờ đợi mỗi chiều về. Một khuôn mặt làm gương soi cho cảm xúc mình phản chiếu. Thế thôi. Không giao nối. Không gửi trao. Không được gì để chẳng bao giờ phải mất”.

Đọc tác phẩm ở tuổi không còn trẻ nữa, mình hiểu được tâm lý của cô Trâm và trò Minh, khi họ bắt đầu phải lòng nhau, và cả những giận hờn, tổn thương sẽ có. Sách dày nhưng dễ đọc.

Leave a Reply

Your email address will not be published.