Review Nàng tóc đỏ – Orhan Pamuk

0 3

 

Đêm qua Sài Gòn mưa rả rích, tắt cái đèn với ánh sáng trắng giả hiệu văn minh thị thành, còn duy nhất thứ mật ngọt vàng ươm tuôn ra vừa đủ đưa mấy con chữ về với không gian riêng tư nơi mà cánh cửa mở ra và chỉ có một vị khách cô đơn được hòa cùng hành trình của các nhân vật trong NÀNG TÓC ĐỎ. Ở đó, những cảnh đời tỉnh lẻ với ước mơ trở thành nhà văn của cậu bé 16 tuổi, những gánh gòng từng xô đất của ông thầy đào giếng với giấc mơ ám ảnh dòng nước ngọt tuôn trào dưới đáy sâu hun hút hay Nàng Tóc Đỏ trong gánh hát rong như một chỉ dấu dẫn lối đến bi kịch đi từ truyền thuyết đến thực tại đau lòng.

Dường như sau mỗi hành trình, tự nói với mình hãy mở lòng một cách tự nguyện với cuộc đời nhiều lo lắng ở ngoài kia nhưng rồi nhận ra nông hơn chiếc giếng tình cảm sâu vạn trượng mà mỗi thước dây buông xuống chỉ chạm vào bóng đêm và hút dần dưỡng khí còn sót lại.

Câu chuyện nhuốm màu hoài niệm thường làm người đọc khắc khoải, lột dần những lớp áo giáp ngụy trang cho sự yếu đuối và đi tìm chiếc cọc để tiếp tục tồn tại nơi dòng chảy dữ dội cuốn phăng những thứ mà nó đi qua. Thực tại lấp lánh tỏa sáng trong thứ màu thời gian bất diệt của truyền thuyết, nơi con trai giết cha và lấy mẹ ruột mình và tự chọc mù mắt để cứu lấy giang san mà mình tước đoạt bằng lưỡi gươm oan nghiệt, đổ xuống một dòng máu đào nhuộm đỏ chiếc giếng năm xưa nơi mỗi nhát cuốc chim thành hình một mộng tưởng trong lành tưới tắm những cằn cỗi quạnh hiu.

Tôi đồ rằng mình đã quá liều lĩnh khi xộc vào để nhập vai rất nhiều nhân vật mà chưa chuẩn bị sẵn một bản lĩnh vững vàng để hiểu tâm tư của người mẹ, sự bốc đồng của người trẻ và lí tưởng của những người đàn ông trước thời cuộc hay kéo gần hơn sợi dây của tình phụ tình tử nơi mà sự thiếu vắng một phiên bản mẫu, một người dẫn lối, một trụ cột, một lối đi tử tế để bước vào đời:

“Khi ta lớn lên không có một người cha, ta nghĩ vũ trụ không có trung tâm và không có tận cùng. Và ta nghĩ ta muốn làm gì cũng được…nhưng cuối cùng ta lại thấy ta không biết mình muốn gì, và ta bắt đầu tìm một kiểu ý nghĩa nào đó, một tiêu điểm trong đời mình: ai đó để cấm đoán ta.”

© Ngo Vinh

Leave A Reply

Your email address will not be published.