MẸ XẤU | SUNG KYUNG PARK

MẸ XẤU | SUNG KYUNG PARK


Cậu thiếu niên Ji Hwan có ba điều ước như sau: Một ông bố, một bà mẹ biết nướng bánh quy, và một cô bạn gái xinh đẹp.

Nhưng tiếc là Ji Hwan không có bố. Cậu cũng đã nhiều lần gặng hỏi mẹ về bố, nhưng chẳng bao giờ nhận được cậu trả lời – mẹ không bao giờ nói về bố với Hwan, kể cả tên cũng không. Vậy là điều ước thứ nhất của Hwan xem chừng khó mà thực hiện.

Mẹ Hwan – theo lời cậu với chúng ta, là một bà mẹ xấu. Một trong những lí do Hwan gọi mẹ là mẹ xấu cũng là vì thế này đây: mẹ chẳng bao giờ nướng bánh quy cho cậu cả, thậm chí còn chẳng mặn mà gì với nó lắm. Thế là điều ước thứ hai của Hwan cũng đi tong.

Hwan thầm mến một cô bạn gái xinh xắn – nàng tên Kang Yu Ri. Và Hwan vạch một kế hoạch hoàn hảo để tình cảm giữa Kang Yu Ri và mình có thể đơm hoa kết trái. Trong ba điều ước, điều ước này có vẻ khả thi nhất. Và Hwan nghĩ chắc mình cũng chỉ có thể thực hiện được điều ước này thôi (có lẽ thế). _

Hwan luôn gọi mẹ là “mẹ xấu”. Vì bà có cậu khi còn quá trẻ. Bố cậu rời bỏ hai mẹ con, thế là mái ấm gia đình của Hwan chẳng được đủ đầy. Nhưng nếu thế thì Hwan cũng chẳng ghét mẹ mình đến thế – vì dù sao mẹ cũng đã rất cố gắng trong công cuộc làm một bà mẹ đơn thân để nuôi cậu lớn khôn cơ mà. Mấu chốt là ở chỗ, mẹ Hwan từng bỏ cậu lại cô nhi viện năm cậu bảy tuổi. Làm gì có bà mẹ tốt lại làm như thế chứ?

Và Hwan luôn nghĩ, mẹ mình là bà mẹ xấu xấu nhất trong tất cả các bà mẹ xấu. Hwa thấy bà ích kỉ, vô tâm, và cậu cho rằng nguồn cơn mọi bất hạnh của mình đều bắt nguồn từ mẹ cả.

Mẹ xấu” của Sung Kyung Park là câu chuyện về cậu thiếu niên Ji Hwan và hành trình trưởng thành của mình. Cách kể chuyện của Sung Kyung Park rất thú vị và có phần châm biếm. Yếu tố gây cười vừa đủ nhưng cũng đầy ẩn ý. Truyện được viết theo góc nhìn của Ji Hwan, vì thế không khó để thấy được sự bất mãn và ghét bỏ của cậu đối với “mẹ xấu”. Cũng có thể thấy được quá trình biến đổi tâm lí của Hwan – từ một người chuyên bị bắt nạt ở trường, đã dám đứng lên chống trả và trở thành kẻ – chiến – thắng – trong – cuộc – ẩu – đả. Từ việc ghét mẹ, cho đến việc tự nhủ rằng, mẹ mình cũng không xấu lắm. Từ việc chấp nhất với một người bố không biết tên, tới việc chấp nhận bước tiếp với gia đình bốn người – hai bà mẹ đơn thân (tính cả mẹ xấu) và hai đứa con (tính cả Hwan). Và từ suy nghĩ, “mình ở nhóm người sẽ không bao giờ có được hạnh phúc” cho đến suy nghĩ rằng “tôi đang trở nên hạnh phúc”.

Mẹ xấu” là một câu chuyện đáng yêu, thú vị – hơn cả mong đợi của mình nhiều lắm. Mình tin rằng những vấn đề mà Hwan mắc phải với mẹ mình – trong đó, cũng có những vấn đề mà chúng ta đã từng gặp phải với phụ huynh của mình, và những vấn đề đã từng vướng phải khi ở lứa tuổi thiếu niên. Trong cuốn sách này, cũng có rất nhiều suy nghĩ đáng yêu của Hwan và câu hội thoại, đoạn thơ thú vị. Đơn cử như: Mẹ Hwan đặt tiêu đề blog của mình là “Nhân viên môi giới bất động sản biết làm thơ”, người mà sau này sẽ dọn về ở với mẹ con Ji Hwan, lại đặt tên là “Bọ Cạp đọc thơ”. Bọ Cạp bình luận dưới bài thơ “Vả tây” ở blog mẹ Ji Hwan như sau: “Tôi là Bọ Cạp đọc thơ. Nghe nói vả tây là loài cây không trổ hoa nhưng vẫn kết trái. Thật là một loài cây buồn.”

“Mẹ xấu kết thúc bằng một câu vô cùng ý nghĩa, “Không có loại người nào không thể hạnh phúc”. Dù Ji Hwan không thể thực hiện trọn vẹn ba điều ước, thì Ji Hwan vẫn có thể hạnh phúc. Dù “mẹ xấu” không biết nướng bánh quy, không có người đàn ông của mình, thì mẹ vẫn hạnh phúc và yêu thương Hwan của mình. Dù Kang Yu Ri từng bị vây khốn trong kì vọng của mẹ và cái bãy của bạn bè đến mức trầm cảm, thì cuối cùng, cô vẫn hạnh phúc.

Và chúng ta, dù thế nào đi nữa, chỉ cần không mủn lòng chùn bước, kiên cường bước lên phía trước, chúng ta cũng sẽ hạnh phúc.

Instagram: _satohsai

Leave a Reply

Your email address will not be published.