Tớ muốn ăn tuỵ của cậu

“Tớ muốn ăn tụy của cậu” một cái tựa thật độc đáo. Nó gợi cho ta liên tưởng đến một câu truyện kinh dị. Nhưng với văn phòng mộc mạc, nhẹ nhàng cuộc sống cuối đời của một nữ sinh trung được họa lên như cuốn mỗi chúng ta vào từng nụ cười cử chỉ, từng câu truyện bình dị nhất của cô- người chỉ còn một năm để tồn tại trên cuộc đời. Không gay cấn, kịch thích hay kích thích người đọc bằng những pha hành động. Câu truyện là một bản giao hưởng nhẹ nhàng lén lói vào trong lòng người đọc dựng lên những thước phim học đường với tâm lý nhân vật sâu sắc.
“Tôi không biết về ngày mai của tôi- người vẫn còn thời gian, nhưng tôi đã nghĩ ngày mai của cô ấy người chẳng còn mấy thời gian đã hẹn trước”
Trong mùa xuân (haru)có hoa anh đào (sakura) nở. Không phải tình cảm nam nữ bình thường haruki và sakura như hai cực nam châm trái dấu thu hút lẫn nhau, đem lại ánh sáng cho cuộc đời của đối phương. Sakura dấu căn bệnh hiểm nghèo của cô với mọi người trong trường kể cả cô bạn thân của mình và tất cả đều bắt đầu từ lúc cuốn sổ “Đồng hành cùng bệnh” được lật mở. Haruki là một người sống khép kín, một “con mọt” ngôn tình chính hiệu. Cậu thuộc kiểu ngại giao tiếp với mọi người và không có một người bạn nào. còn cô thì luôn vui vẻ thân thiện và được mọi người yêu quý. Cái tôi tính cách của Sakura được khắc họa với hai màu sáng và tối. Sáng là hiện thân cho một cái tôi vui vẻ, huyên náo, luôn nở nụ cười khoái trá, tươi tắn nhất. Luôn khao khát được sống như một người bình thường , được vui vẻ, hạnh phúc cho đến giây phút cuối cùng. Tối là nỗi lòng hiện lên trong tâm nguyện, những điều muốn làm của cô. Tuy kì lạ nhưng chính góc tối ấy lại làm bật lên sức sống, khát khao được sống tiếp của cô .
“Nếu tớ…nói với cậu rằng tớ thực sự sợ chết, thì cậu nghĩ sao? ”
Nhưng thay vì viết thiên về một anh chàng mắc chứng ngại giao tiếp với xã hội hay về một cô gái sắp từ giã cõi đời bằng những lời văn bi lụy. “Tớ muốn ăn tụy của cậu” lại hiện lên thật trong trẻo, dịu dàng với nét cân bằng giữa hai con người tưởng chừng như chẳng liên hệ gì đến nhau. Những cuộc trò chuyện, những lần đi chơi, họ dần thấu hiểu và quý trọng sự xuất hiện của nhau.
“Cái gọi là “sống” ấy… ”
“… ”
“Chắc chắn là việc khi ta thấu hiểu lẫn nhau. Sống chính là hướng tới điều đó.”
Cho nên Sakura đã khiến cho cuộc sống trong một năm còn lại của cô trở nên thật vui vẻ. Và đã chọn “bạn học biết bí mật” làm người giữ cuốn sổ “Đồng hành cùng bệnh” vì cậu là người có thể thấu hiểu cô. Cũng chính nhờ cô haruki mới có thể kết bạn và mở lòng mình với người khác. “Bạn học biết bí mật” như một thứ ánh sáng kì lạ, một vì sao trên bầu trời đêm dù một mình vẫn rực rỡ, vẫn có thể tỏa ra sức hút riêng. Một ánh sáng cho câu chuyện cuối cùng của cô thêm rực rỡ.
Và cái kết bất ngờ giữa câu chuyện bình lặng đã đặt dấu chấm hết cho cuộc sống của cô gái ấy. Có nước mắt, có đau buồn của bạn bè, người thân nơi tang lễ nhưng không phải dành cho một bệnh nhân chết tụy. Cái kết như thỏa mãn, hoàn thành tâm nguyện của người con gái sống mãi ở tuổi 18 rực rỡ…

– Mạc Nhược Hy
product-tag

Leave a Reply

Your email address will not be published.