TÂM HỒN TÔI – LỠ BƯỚC SANG NGANG (Nguyễn Bính)

BUỒN MỘT NỖI TƠ TÌNH



Nguyễn Bính hẳn là thi sĩ của tình yêu và những nỗi buồn ly biệt.

Bình dị và tự nhiên như hoa mơ vàng nở bên triền suối, “tình” của Nguyễn Bính vốn chẳng cần nhiều câu chữ điểm tô. Chân thật như hồn quê dịu dàng nơi cánh đồng thơm mùa gặt lúa, mộc mạc như tường tre vách trúc nhà cô gái bên làng, Nguyễn Bính cứ thế mà yêu thôi:

“Anh và em sẽ sống,
Trong một mái nhà tranh.
Lấy trúc thưa làm cổng,
Lấy tơ liễu làm mành.”
(Hôn nhau lần cuối – trích tập Lỡ bước sang ngang)

Với Nguyễn Bính, nhân duyên là chuyện tình cờ. Rồi một ngày khi nhiều tình cờ đan xen khó gỡ, chàng khẽ trao cho nàng mảnh hồn đã say đắm ái tình:

“Hồn anh như hoa cỏ may
Một chiều cả gió bám đầy áo em.”
(Hoa cỏ may – trích tập Tâm hồn tôi)

Tình như tơ, người có tình giống như khung dệt, mong lắm ngày kết sợi, lại chẳng ngờ rối ren. Sợi tơ tình trong thơ Nguyễn Bính được dệt từ yêu thương, đến ly biệt, để đợi chờ, rồi nhớ nhung.

Có thể là yêu từ một thoáng tình cờ, một lần nhìn thấy đã không thể thôi thương nhớ:

“Hỡi cô con gái hái mơ già
Cô chửa về ư? Đường thì xa
Mà cái thoi ngày như sắp tắt
Hay cô ở lại về cùng ta?”
(Cô hái mơ – trích tập Lỡ bước sang ngang)

Có thể là ngày ngày sớm tối trộm nhìn trộm ngắm, đã yêu lại chẳng biết mình yêu:

“Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn.
Hai người sống giữa cô đơn,
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.”
(Người hàng xóm – trích tập Tâm hồn tôi)

Lời yêu còn chưa kịp tỏ bày thì duyên đã đứt. Người đi xa, người ở lại chờ đợi; người nói lời hẹn ước, người quên bẵng câu thề. Dù cho chẳng biết ngày gặp lại, vẫn không thôi mong ngóng những năm dài:

“Anh bốn mùa hoa, em một bề
Anh muôn quán trọ, em thâm khuê
May còn hơn được ai sương phụ
Là nhớ người đi có thể về.”
(Nhớ I – trích tập Tâm hồn tôi)

Nhưng phận nàng dù có yêu chàng, cũng chẳng thể thoát khỏi mối mai sắp đặt. Nàng có tình nhưng trời chẳng xót tình. Lần này đi là chẳng thể về được nữa, bởi đời nàng đã lỡ bước sang ngang:

“Mười năm gối hận bên giường
Mười năm nước mắt bữa thường thay canh
Mười năm đưa đám một mình
Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên.”
(Lỡ bước sang ngang)

Tình không bến, khách không nhà, đời người chẳng còn ai chờ đợi, lòng người chẳng còn chốn trú chân. Cớ sao phải có những ly biệt, cớ sao chỉ có thể mong ngóng xa vời:

“Tôi đã từng chờ những chuyến xe
Đã từng đưa đón kẻ đi về
Sao nhà ga ấy sân ga ấy
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?”
(Những bóng người trên sân ga – trích tập Tâm hồn tôi)

Giống như Nguyễn Bính, đã sống một đời lỡ bước, một đời chia ly, một đời khổ sầu, một đời khát khao hạnh phúc. Có lẽ mọi nỗi buồn trên thế gian đều đã nhuốm màu lên cuộc đời của chàng thi sĩ chân quê bạc mệnh, để chàng mải miết gieo tình buồn nơi những khóm thơ say.

“Gió lạnh sương sa nặng hạt rồi
Thuyền ta đậu lại bến này thôi
Sáng mai xuôi ngược về đâu nhỉ?
Nào biết về đâu, kẻ ngược xuôi?”
(Không đề – trích tập Lỡ bước sang ngang)

#HoangAn
———–
#nhanambooks #nhanamthuquan #tâm_hồn_tôi #lỡ_bước_sang_ngang #Nguyễn_Bính #Việt_Nam_Danh_Tác #giai_phẩm_thơ
 

Leave a Reply

Your email address will not be published.