HẸN EM NGÀY ĐÓ – Cuộc đối thoại ký ức diệu kỳ

Được ví như sự kết hợp hoàn hảo giữa Marc Levy và Stephen King, các tiểu thuyết của Guillaume Musso luôn mang đậm màu sắc liêu trai, cốt truyện hấp dẫn, kết thúc đầy bất ngờ song cũng không kém phần lãng mạn. “Hẹn em ngày đó” cũng là một câu chuyện lãng mạn như vậy của nhà văn Pháp hiện được rất nhiều bạn trẻ yêu thích. Nếu bạn hỏi vì sao giữa muôn trùng các tác giả, tác phẩm về tình yêu, tôi lại lựa chọn Guillaume Musso? Và vì sao giữa muôn trùng các câu chuyện tình yêu đẹp đẽ khác của vị tác gia này như: Trở lại tìm nhau, Nếu đời anh vắng em, Cô gái trong trang sách, Bởi vì yêu, Rồi sau đó…, tôi lại chọn “Hẹn em ngày đó”? Biết sao được. Tôi chỉ là tìm thấy mình trong ngần ấy trang sách ngắn ngủi, tôi cũng có ước ao tột bậc được một lần trở lại quá khứ, để đổi thay và để yêu thương nhiều hơn…

Qủa thực, khả năng xây dựng cốt truyện ly kỳ, hấp dẫn, khơi dậy cảm giác hồi hộp đến tột độ là đặc điểm nổi bật, riêng có ở Guillaume Musso và người đọc rất dễ dàng nhận thấy ở “Hẹn em ngày đó” – một câu chuyện khai thác đề tài tình bạn, tình yêu không theo lối mòn và vẫn tràn đầy lãng mạn, xúc động, đầy những bất ngờ và mang đậm màu sắc kỳ ảo giữa ba nhân vật Elliott, Ilena và Matt. Bối cảnh đầu của câu chuyện là rừng già Đông – Bắc Campuchia một ngày mưa bão mịt mùng. Chiếc máy bay của Hội Chữ thập đỏ ngập ngừng liệng vòng cuối trước khi cất cánh mà không có vị bác sỹ phẫu thuật tài năng Elliott khi ông quyết định nán lại để vì một bệnh nhi tật nguyền. Và trong đêm mưa gió định mệnh ấy, một nghĩa cử cao đẹp, một lời thổ lộ, một món quà kỳ lạ từ ông già bản xứ, tất cả đã làm thay đổi cuộc đời Elliott 60 tuổi, đang cận kề cái chết và luôn day dứt về vụ tai nạn đã cướp đi người yêu Ilena ba mươi năm trước.

Nhờ món quà bí ẩn là những viên thuốc bí ẩn, Elliott đã đi ngược thời gian, trở lại quá khứ, gặp gỡ với bản sao của chính mình, bản sao trẻ hơn ông ba mươi tuổi. Và câu chuyện thực sự được mở ra. Sau những cuộc gặp gỡ kỳ lạ, những bỡ ngỡ, nghi ngờ, thậm chí hoảng loạn rồi tin tưởng, Elliott đến từ 2006 và chàng Elliott thuở ba mươi cùng nhau thực hiện những điều không tưởng: thay đổi định mệnh, giành lại cuộc sống cho người phụ nữ họ yêu và gìn giữ quyền được sinh ra của cô con gái nhỏ Angie. Thế nhưng, để đi ngược lại những điều đã được định đoạt ấy, Elliott phải đánh đổi tất cả: hạnh phúc, tình bạn, thậm chí cả mạng sống của chính mình. Và khi ông trút hơi thở cuối cùng, đó cũng là lúc bắt đầu một cuộc du hành ngược thời gian mới, cuộc du hành của những người thân yêu để cứu lấy người tình, người bạn tuyệt vời Elliott…

Khó mà nói hết vì sao “Hẹn em ngày đó” để lại ấn tượng cho tôi nhiều như vậy. Tình bạn, tình yêu và cả cách sống, cách vượt qua những nỗi đau và ám ảnh để hướng đến một cuộc sống ý nghĩa hơn đều được gửi gắm trọn vẹn và thấm đẫm xúc cảm trong tập sách này. Hình ảnh một bản sao già cả, bệnh tật và rầu rĩ, bên một Elliottt tràn trề sinh lực của tuổi 30 gieo vào tôi những nỗi niềm day dứt khôn nguôi, đến mức đã có lúc tôi tự giày vò chính mình, vì gì ư? Chắc là vì những lồi lẫm… Sống vốn đã chẳng dễ dàng nhưng để quay lại, đối diện với lỗi lầm còn nặng nề gấp bội. Hai con người ấy – Elliottt 60 tuổi và Elliottt 30 tuổi – đã hợp sức cùng nhau để thay đổi quá khứ, bằng chính thôi thúc khó lý giải của con tim. Một người đánh đổi bằng tất cả sức lực yếu ớt còn lại. Một người đánh đổi bằng điều quý giá nhất trong cuộc đời mình. Tưởng mạnh mẽ nhưng mà chông chênh, tưởng như với tới niềm vui song hóa ra lại đón nhận kết cục chua chát. Nhưng không một ai muốn dừng lại, vì tình yêu, vì Ilena.

Câu chuyện tình yêu ấy đan xen giữa thực và ảo mộng. Điều này cứ chòng chành lặp đi lặp lại trong suốt hơn 300 trang sách, vừa tạo nên sắc màu lãng mạn, vừa như chạm tới tầng sâu kín nhất trong tâm hồn. Guillaume Musso có thể gợi cho bạn nhớ đến những giấc mơ của Marc Levy (Nếu em không phải một giấc mơ, Gặp lại, Kiếp sau, Bảy ngày cho mãi mãi), nhưng anh không bị trộn lẫn trong đó. Dường như chất liệu thực tế được anh ghìm chặt hơn, bằng cách ghi chú cẩn thận trong mỗi chương sách: Ngày tháng năm, tuổi của nhân vật, mỗi lần gặp lại quá khứ. Không bắt buộc tất cả nhân vật cùng trở lại giấc mơ với Musso, đó thực sự là nơi chỉ dành cho những ai thực sự cô đơn, thực lòng khao khát được quay về. Tác giả không tô hồng sức mạnh của những giấc mơ, song lại không cưỡng lại khát vọng nhìn thấy thành quả của mình, rằng rốt cuộc con người ta phải đạt được điều gì đó mà họ đã trót để vuột mất, như hình ảnh Elliottt và Ilena gặp nhau khi cả hai đều đã già bên chiếc cầu Cổng Vàng…

Những chương sách dạt dào xúc cảm được thể hiện cô đọng, như những giấc mơ ngắn ngủi của nhân vật chính Elliottt, nhưng diễn biến thời gian được tác giả cố ý duy trì liền mạch. Có đủ cả 10 lần trở về của 10 viên thuốc. Có đủ hết những năm Elliottt lâm cảnh gà trống nuôi con, được đánh số lần lượt từ 1986 đến 2007… Có thể nói, Guillaume Musso như không muốn hướng độc giả dành quá nhiều sự quan tâm trong hành trình “hẹn lại” của mình. Để tránh ấn tượng về cảm xúc viễn vông, anh sắp xếp những cuộc hẹn đó lọt thỏm như chỉ là một góc nhỏ, của riêng một cá nhân, giữa một xã hội ăm ắp sự kiện: nào là tin trên CNN một học sinh vừa nã súng vào 12 bạn học khác trước khi nã súng vào mình ở trường trung học Columbine ở Litttletown, John Lennon bị ám sát ở New York bởi gã tâm thần Mark Chapman, sự kiện 11/9/2001 tại World Trade Center… Tất cả tạo nên sự dồn nén, tạo nên sự hấp dẫn lôi cuốn, độc giả và bản thân tôi, khi đã đọc đi đọc lại cuốn “Hẹn em ngày đó” lần thứ ba vẫn thấy vẹn nguyên trong mình những trăn trở và khao khát không gì có thể che lấp nổi… Dẫu biết là hoang đường, dẫu biết là không thực tế nhưng tôi vẫn muốn tin: thế giới này còn đủ tươi đẹp để bản thân tôi thấy mình vẫn còn có ích, còn đáng sống, để ngày ngày không phải tự giày vò bản thân bằng những lời nói “Giá như…”, “Ước gì…”

Đến đây, tôi bỗng nhớ biết bao câu nói: “Khi có nhiều con đường cùng mở ra trước mắt và bạn không biết nên chọn con đường nào, chớ nên lựa chọn ngẫu nhiên mà hãy ngồi xuống và chờ đợi. Cứ chờ và chờ nữa. Đừng cử động, hãy nín lặng và lắng nghe trái tim. Rồi khi nó cất tiếng, hãy đứng lên và đi theo hướng mà nó chỉ cho bạn.” (Susana Tamoro)…

Bạn hãy cũng như vậy nhé! Hãy luôn mỉm cười, hãy là chính mình và luôn quý trọng những gì đang có!

Huỳnh Tân

10 ĐẦU SÁCH NUÔI DẠY CON ĐÁNG LƯU TRÊN GIÁ

ĐỂ CON ĐƯỢC ỐM (Uyên Bùi – BS Nguyễn Trí Đoàn)

Trong xã hội hiện nay, khi người mẹ luôn dễ dàng tiếp cận với vô vàn các nguồn thông tin thì việc chăm sóc trẻ đã trở nên dễ dàng nhưng đồng thời lại khó hơn gấp bội. Để con được ốm, do đó, còn hơn cả một cuốn sách thường thức về y khoa xung quanh việc chăm sóc cơ bản cho trẻ giai đoạn 0-2 tuổi. Nó bao hàm một thái độ của bậc làm cha mẹ, rằng để con có thể trưởng thành, con có quyền bị ốm đau, bị mắc bệnh; và vì vậy, có quyền không bị mang ra so sánh… [với con nhà hàng xóm]. Để con được ốm giúp làm đúng lại các quan niệm nuôi con cả cũ lẫn mới, vốn đầy những ngộ nhận và sai lạc, cung cấp các kiến thức y khoa được công bố mới nhất và được nghiên cứu, chứng thực, giúp cho các bậc cha mẹ tự tin hơn trong quá trình nuôi dưỡng một đứa trẻ.

“Cuốn sách này giúp chúng ta – những học trò bỡ ngỡ trong lớp học ‘làm cha mẹ’ – giảm bớt áp lực trong quá trình nuôi con. Mỗi lúc chông chênh vì thông tin nhiễu loạn, kiến thức từ những nguồn tài liệu uy tín – chứ không phải các ‘giai thoại’ – sẽ giúp chúng ta tự tin, vững vàng, thanh thản. - Bs. Đinh Huỳnh Linh, Bệnh viện Tim mạch Quốc gia
“Từ giây phút đầu tiên cầm quyển sách trên tay, tôi biết rằng quyển sách này sẽ tạo ra sự thay đổi trong nhận thức của cha mẹ Việt về cách chăm sóc cho con trẻ bằng trái tim yêu thương, thay vì việc chữa trị các biểu hiện bệnh lý.” - Cô Jeannie-Ho Chan, Viện trưởng Viện Giáo dục Shichida tại Việt Nam.

BA MUỐN NUÔI CON BẰNG SỮA MẸ – Trình Tuấn

“Ít ra cuộc đời đã không lấy đi của ba tất cả, ba vẫn còn Ủn để nhớ, để thương, để quay về bình lặng sau cơn sóng dữ. Ủn là hạnh phúc của ba, là tất cả với ba bây giờ. Thật đáng sợ khi không còn gì bám víu trong lòng nước dữ, con người ta sẽ để mặc cho dòng đời cuốn đi. Ba sẽ thành kẻ đầu đường xó chợ, hay có thể là kẻ tâm thần ăn mày dĩ vãng, hay tệ hơn mà ai biết…Cảm ơn con đã níu ba lại để ba không gục ngã, để hôm nay nhận thấy tim mình còn thổn thức vì con.”

ĂN DẶM KHÔNG NƯỚC MẮT (Nguyễn Thị Ninh)

Thế nào là ăn dặm không nước mắt? Là khi con không khóc vì bị ép ăn và mẹ không khóc vì con bỏ bữa. Là khi con hào hứng trước mỗi bữa ăn và mẹ hạnh phúc thấy con ăn hết phần đồ ăn mẹ làm. Cuốn sách Ăn dặm không nước mắt của mẹ Xoài, một người mẹ Việt nuôi con ở Nhật hẳn sẽ mang đến nhiều gợi ý. Học hỏi các bà mẹ Nhật, mẹ Xoài đã cố gắng tập cho bé Xoài thói quen ăn uống tự giác, tập trung. Mẹ Xoài cũng tôn trọng sở thích, nhu cầu và mong muốn của bé. Còn để khiến bé háu ăn và ăn được nhiều hơn, mẹ Xoài đã chế biến các món ăn thật ngon lành, đa dạng, trang trí vô cùng đẹp mắt để bé chỉ nhìn thôi đã thèm.

Mẹ Xoài và bé Xoài đã trải qua một thời kì ăn dặm nhẹ nhàng, thoải mái. Và mẹ Xoài nghĩ, biết đâu những kinh nghiệm của mình có thể giúp ích cho những mẹ Việt đang và sắp sửa cho con ăn dặm…

GIỜ CHƠI ĐẾN RỒI (CẨM NANG TRÒ CHƠI SÁNG TẠO CHO TRẺ) (Dương Mai Trang – Vũ Thị Thu Hằng)

Theo thuyết trí thông minh đa dạng của Howard Gardner, có hơn 8 loại hình thông minh, cuốn sách này dựa vào nền tảng đó với hy vọng sẽ đưa các cha mẹ khám phá thế giới trò chơi của con ở một góc nhìn mới mẻ hơn, sáng tạo hơn. Chúng tôi hy vọng, sự đa dạng của các trò chơi khác nhau theo từng dạng trí thông minh, từ trò chơi liên quan đến ngôn ngữ, không gian nghệ thuật, đến trò chơi phát triển vận động, tư duy logic… sẽ là nguồn cảm hứng để cha mẹ tạo môi trường trải nghiệm đa giác quan, cho con được thỏa sức chơi, vui khám phá…Và hơn hết, tên cuốn sách vừa như một lời nhắc, vừa như một sự reo vui của các con khi có cha mẹ chơi cùng, để mỗi giờ chơi bên con là những khoảnh khắc hạnh phúc và tràn đầy niềm vui, gắn kết gia đình và vun vén cho một tuổi thơ lung linh sắc màu.

CON LÀ KHÁCH QUÝ (Kẩm Nhung)

“Đây là một cuốn sách hấp dẫn và bổ ích, nhất là những thông tin về chăm sóc sức khỏe hay ăn uống cho bé. Tôi nghĩ đây sẽ là một cuốn sách có ích cho các ông bố bà mẹ, và nhất là cho các ông bà nội ngoại của các em bé. Trên hết, cuốn sách sẽ rất cần cho các bác sỹ nhi khoa (và cả sản khoa) ở Việt Nam đọc để thay đổi cách suy nghĩ và tư vấn cho các ông bố bà mẹ ở Việt Nam.” (Bác sỹ Nguyễn Trí Đoàn, Trưởng khoa Nhi Bệnh viện quốc tế Victoria, TP Hồ Chí Minh)

AN TOÀN CHO CON YÊU (BỘ SÁCH AN TOÀN CHO CON YÊU)


Số liệu ở Úc cho thấy khoảng 20% bé gái và 8% bé trai bị xâm hại trước 18 tuổi. Và rộng ra thế giới, vấn nạn xâm hại trẻ em không có biên giới.
Cuốn cẩm nang này dạy rõ ràng cho trẻ nắm được từng-bước-một, để tự bảo vệ mình.

Kèm áp phích nhỏ, tờ dán tường… để dạy trẻ! Kèm danh sách các tổ chức bảo vệ trẻ em phòng khi có bất trắc!

MÈ NHEO DỄ XỬ THÔI (Isabelle Filliozat)

Yêu cho roi cho vọt

Ghét cho ngọt cho bùi!

Bấy lâu nay, chúng ta, những bà mẹ Việt, luôn xem câu này như kim chỉ nam trong quá trình nuôi dạy con của mình để rồi nghề “làm mẹ” khiến ta vô cùng căng thẳng, mệt mỏi!

Trên thực tế, bố mẹ thường có xu hướng diễn giải tất cả những cơn mè nheo của trẻ như biểu hiện của sự chống đối, thiếu tự giác, hỗn hào. Một số khác thì tự đổ lỗi cho bản thân. Và liệu có những nguyên nhân khác?

Các bà mẹ Pháp, trong đó có Isabelle Filliozat với những phát hiện mới đây về thần kinh học và tâm lý học thực nghiệm đã làm sáng tỏ thêm về cư xử thái quá này, giúp phụ huynh tìm ra cách thức phù hợp với từng độ tuổi của trẻ.

Nuôi trẻ không có nghĩa là chỉ lo đủ cơm ăn áo mặc cho trẻ. Liệu các bà mẹ Việt đã sẵn sàng xem xét lại một số thói quen, một số điều họ hằng tin tưởng, thậm chí cả những gì mà họ từng chắc chắn nhất để tìm ra cách chung sống “hòa hợp” đầy khoa học với con họ?

“Cả kho lời khuyên và đường hướng để biết áp dụng thái độ nào trong từng hoàn cảnh.” - Tuần san Marseille.
“Rất nhiều thông tin trong cuốn sách này cần đọc và đọc đi đọc lại trong suốt cuộc đời làm cha làm mẹ.” - Tạp chí La Vie

MẮNG CON ĐẾN ĐÂU LÀ VỪA (Aiko Shibata)

“Không có cách nuôi dạy con đúng!”

Người mẹ nào cũng mong con mình là đứa trẻ có đưa đi đâu cũng không phải xấu hổ và bản thân được nhìn nhận là một người mẹ tốt. Mong muốn ấy đã trở thành một thứ áp lực vô hình, khiến người mẹ luôn để ý uốn nắn nhất cử nhất động của con, và khi con không làm được như ý thì trở nên cáu gắt, quát mắng con.

Nhưng trẻ con vẫn cứ là trẻ con. Bạn không thể bắt một đứa trẻ mới vài tuổi cư xử lịch sự, biết điều như một người lớn được. Trưởng thành cần phải có quá trình. Chưa kể, quá trình trưởng thành ở mỗi đứa trẻ còn lệch nhau đôi chút. Việc các bà mẹ cần làm là hãy nhìn nhận con đúng với lứa tuổi, với hoàn cảnh của chúng, từ đó thấu hiểu con hơn. Mắng con đến đâu là vừa? chính là những lời khuyên bổ ích dành cho những bà mẹ đang băn khoăn, trăn trở trong chuyện làm thế nào để thực sự giúp con.

Không phê phán “việc mắng con”, cũng không bàn về “kỹ thuật mắng con”, thông điệp xuyên suốt cuốn sách là: “Hỡi các bà mẹ, hãy dừng lại và nghỉ ngơi đôi chút trước khi mắng con!” Chỉ cần lùi lại một chút thôi, bạn sẽ thấy mọi thứ hóa ra không quá phức tạp và “đau đầu” như bạn tưởng.

GIỎI TIẾNG ANH KHÔNG TỐN MẤY ĐỒNG

Bạn đắn đo chưa rõ con mình nên học tiếng Anh từ mấy tuổi?
Bạn muốn tìm hiểu về việc dạy trẻ tiếng Anh tại nhà?
Bạn muốn giúp con, dù mình chưa giỏi tiếng Anh?
Bạn băn khoăn về chọn lớp tiếng Anh cho con?
Bạn vẫn còn bối rối về cách giúp con học tiếng Anh hiệu quả nhất giữa rừng flashcard, hoạt hình, phần mềm…?
Bạn không biết dạy con giỏi tiếng Anh từ bé rồi lớn lên có mai một đi không?
Nếu bạn trả lời “có” với bất kỳ câu hỏi nào ở trên, đây là cuốn sách bạn đang tìm kiếm!

“Cuốn sách mang nhiều quan điểm và triết lý giáo dục hơn là chỉ đơn thuần hướng dẫn cha mẹ dạy ngôn ngữ song song cho con tại nhà.” - Nhà báo Nguyễn Minh Trang, sáng lập viên dự án Mầm Nhỏ, mẹ của Daisy và Bánh Mì hạnh phúc
“Quan trọng hơn cả việc làm thế nào dạy con ‘nói tiếng Anh như gió’ khi mới 4 tuổi, đây là hành trình dành thời gian cho con vô cùng chất lượng và ý nghĩa mà Phương đã trải qua và chia sẻ lại với chúng ta.” - Nhà báo Phạm Thị Hoài Anh, tác giả Trái tim của mẹ và Mỗi ngày 15 phút yêu con

BA ƠI MÌNH ĐI ĐÂU (Jean–Louis Fournier)

“Ba ơi mình đi đâu?” đã mở ra một thế giới nơi bóng tối ngự trị: thế giới của tật nguyền, của nỗi đau, của day dứt, của thất vọng… Nhưng lối dẫn dắt của Jean-Louis Fournier, một bậc thầy trào phúng đen, lại khiến ta phải cười, phải khóc, phải suy ngẫm và khi gấp sách cũng chính là lúc ta thôi bi lụy. Bởi chính ông, người cha có tới “hai ngày tận thế”, bằng cuốn sách mỏng nhưng lay động tâm can này, đã thắp lên niềm vui sống căn bản, dù mong manh nhưng không bao giờ lụi tắt.
“Một cuốn sách nhỏ để đến với điều cốt tủy.” Tác giả của nó đã muốn như thế khi lần đầu tiên đối diện nỗi đau tật nguyền của các con trai bằng văn chương. Sự dung dị, cảm động và độc đáo tràn đầy ở đó đã khiến “Ba ơi, mình đi đâu?” trở thành một kiệt tác nhỏ, đoạt giải Fémina, là tâm điểm của mùa sách văn học Pháp 2008.

CON CỦA NÓE: MỘT Ý NIỆM KHÁC VỀ TÌNH YÊU THƯƠNG

Tác phẩm của Eric Emmanuel Schmitt thường súc tích trong một sự giản lược tinh tế, những câu từ hiện lên như tia sáng lóe trên những ngón tay nhà ảo thuật gia trong tích tắc, đồng hiện với tia sáng trong nhận thức. Ông trao cho ta những ý niệm khác dẫu giản đơn mà sâu sắc đến lạ. Trong tác phẩm con của Nóe, ông cho ta nhìn nhận một ý niệm khác về tình yêu thương.

Chúng ta luôn muốn trở thành một người biết yêu thương và được yêu thương. Tình yêu thương trở thành giá trị tối thượng, nó được rao giảng ở khắp mọi nơi, trở thành một bài học đạo đức cốt yếu. Nhưng vào những giai đoạn lịch sử khắc nghiệt, khi chiến tranh trở thành một trong những tình thế lớn nhất buộc loài người đối mặt với những vấn đề mang tính bản chất trong sự tồn tại của mình: Sự sống, cái chết, tình yêu, sự hi sinh,…, các giá trị hiện ra với tất cả tính bấp bênh của nó, lảo đảo trên một giới hạn mơ hồ của “cân bằng mong manh”. Trong Con của Nóe, Eric Emmanuel Schmitt chọn một trong những giai đoạn lớn nhất của lịch sử loài người, khi Hitler tàn sát người Do Thái một cách man rợ. Ông không đi sâu vào cuộc chiến, ông đi vào cuộc sống của những nạn nhân, mà ở đây nhân vật chính là Joseph – một đứa trẻ 9 tuổi người Do Thái. Cậu được cha Pons nhận nuôi trong tu viện Villa Jaune. Không đẫm máu, khắc nghiệt để như một quyển tiểu thuyết lịch sử, trái lại, nhẹ nhàng, trong trẻo qua những câu nói thơ ngây của đứa trẻ mà các vấn đề triết học được hiển hiện. Khai thác lịch sử trong tiểu thuyết, song lịch sử không phải là chủ đề chính mà là những con người đứng trước tình thế lịch sử đó, đã nhận thức được điều gì. Cha Pons – một cha xứ với tình yêu cao cả đã nói,

“ …ta tự hỏi mình, chẳng phải sự tôn trọng mang tính nền tảng hơn tình yêu hay sao ? Và cũng dễ thực hiện hơn…Yêu kẻ thù của mình như đức Jesus nói và chìa má còn lại ra, cha thấy điều đó thật đáng ngưỡng mộ nhưng không thể làm được… Tuy nhiên, liệu tình yêu có phải là một nghĩa vụ? Cha không nghĩ là được…

sự tôn trọng còn cao hơn tình yêu

…Nó là một nghĩa vụ liên tục không ngừng nghỉ. Điều này cha thấy là có thể. Ta có thể tôn trọng người ta không yêu thương hoặc người ta không quan tâm đến. Nhưng yêu thương họ ư? Vả lại, nếu ta đã tôn trọng họ rồi thì có nhất thiết phải yêu thương họ không?.Thật khó, tình yêu ấy à, người ta không thể tạo ra, không thể kiểm soát nó cũng như không thể kéo dài nó”


(c) Hoài Nam

Tình yêu luôn được cho là một giá trị phổ quát để xem xét con người, nhưng khi đi vào đời sống, khi nó đòi hỏi giá trị của hiện hữu cá nhân, thì ta cần xem lại. Chúng ta cần tình yêu, nhưng mỗi người cần tình yêu từ những điều khác nhau và ta cũng yêu những điều khác nhau. Hitler cũng yêu dân tộc của mình và yêu lí tưởng của mình, sao ta có thể nói được tình yêu ấy là sai. Vấn đề không phải là mâu thuẫn giữa yêu và ghét mà là mâu thuẫn giữa những điều mà chúng ta yêu, mỗi người có một lựa chọn cho riêng mình. Ta thường hay muốn người khác cũng yêu thứ mà mình yêu, nhưng chúng ta khác nhau, chúng ta không thể hoàn toàn sở hữu những giá trị chung. Tình yêu thật sự là một thứ cảm xúc, nó có thể được rao giảng trên lí thuyết như một thứ đạo đức, nhưng trên thực tế người ta không thể tạo ra, không thể kiểm soát nó cũng như không thể kéo dài nó.

Mà cảm xúc thì thật bấp bênh, nó nằm ngoài sự suy xét của lí trí. Khi tình yêu đến mức nào đó trở thành một biểu tượng cần sự tôn thờ của ý chí, con người trở nên tàn bạo. Người khác không yêu thứ như ta nên ta đâm ra ghét họ hay tệ hơn là ta ghét cái thứ mà người khác yêu, mà tệ nhất là ta biến tình yêu của mình thành một sự độc tài. Hitler đã biến tình yêu dân tộc mình thành một biểu tượng mà Hitler dùng ý chí lớn lao của mình để phụng sự nó, mong muốn áp đặt nó trở thành biểu tượng chung về tình yêu cho nhân loại. Khi ta chỉ chấp nhận một tình yêu duy nhất, nó đối nghịch với hàng triệu cái duy nhất ngoài kia của hàng triệu cá nhân duy nhất, nó trở thành một hiểm họa nếu con người không biết đến sự tôn trọng. Người ta như con lắc đi qua lại giữa hai thái cực yêu và ghét nhưng sao không ở thế cân bằng của nó là sự tôn trọng.

Sự tôn trọng là thứ ta có thể học được và mang tính nền tảng. Khi ta tôn trọng, ta đặt mình vào tình thế của kẻ khác và nghĩ cho họ, ta tôn trọng họ như ta tôn trọng chính ta. Xét cho cùng, tôn trọng được tạo nên từ sự cảm thông và mong muốn được thấu hiểu kẻ khác. Tình yêu, dẫu cao cả, nhưng mang tính chủ quan, do đó thu hẹp trong sự ích kỉ của một vài cá nhân, trong khi đó, sự tôn trọng lại mang tính khách quan, nghĩa là sẵn sàng mở lòng mình với tha nhân. Nhưng chỉ vậy thôi, ta không nhất thiết phải yêu thương họ. Trước khi ta có thể yêu ai đó, ta nên bắt đầu bằng việc tôn trọng họ. Sự tôn trọng là nền tảng của sự công bằng, tình yêu thương. Hơn hết, sự tôn trọng ta có thể học tập được, nó không bắt ta vứt đi thứ của mình yêu, không bắt ta phải sẵn sàng đón lấy kẻ khác vào cuộc sống của mình. Điều đó nghĩa là ta vẫn giữ được tính cá nhân của mình, ta yêu thứ mình yêu và ta để người khác yêu thứ mà họ yêu mà không phán xét. Không thể trở thành người ta yêu, chí ít hãy để họ là những tha nhân mà không phải kẻ thù.

ta yêu thứ mình yêu và ta để người khác yêu thứ mà họ yêu mà không phán xét
Với Con của Noé, Eric Emmanuel Schmitt đã phơi bày số phận nghiệt ngã của con người trong chiến tranh, đặc biệt là trẻ em với những cuộc đấu tranh sinh tồn và chấn thương nội tâm sâu sắc. Bằng cách khai thác một giai đoạn lịch sử đẫm máu, ông đã đặt lại một trong những vấn đề cơ bản nhất trong sự tồn tại của con người: Tình yêu. Nó được nhìn từ một góc độ tỉnh táo hơn : Sự Tôn trọng.
Tôn trọng là trung gian giữa yêu và ghét mà như Milan Kundera nói, để sống, ta cần có “Sự hiền minh của lưỡng lự”.
Xuân Trang.


Những nụ hôn điện ảnh: Trôi dạt trong ký ức

Cuốn sách chứa đựng hai câu chuyện tình xen lẫn trong nhau, một chuyện tình của Gilles Hector với điện ảnh, và một mối tình si của anh với người phụ nữ đã có gia đình, Mayliss.

Hai câu chuyện tình đều được kể với giọng điệu tự sự mùi mẫn, ủy mị, giống như phong cách của những bộ phim tình cảm Mỹ vào những thập niên 60, 70 của thế kỷ. Nó gợi nhắc về những hoài niệm lãng mạn một thuở.

Hai câu chuyện cũng được kể trong bầu không khí đan xen của ánh sáng và bóng tối, giữa trắng và đen, hai màu của điện ảnh thời kỳ đầu cho đến khi phim màu xuất hiện, cùng với tất cả những cái tên đã đi vào tiềm thức của bất kì ai yêu mến điện ảnh nói chung, và “làn sóng mới” của Pháp nói riêng.

Một chuyến viễn du vào miền quá khứ, nơi một luật sư cứ mải miết đi xem những bộ phim cũ kỹ của Truffaut, Claude Trabrol, Eric Rohmer… để tìm kiếm một gương mặt có thể là mẹ mình, và cũng trong miền viễn du đó, ông cũng yêu bóng tối, Mayliss, một người đàn bà đã có gia đình, vụng trộm, thèm khát, đam mê dục vọng nhưng dằn vặt, lo sợ, bối rối và đầy ghen tuông.

Người đàn ông trung niên cứ mải miết đuổi theo hình bóng về người mẹ mà mình chưa bao giờ nhìn thấy mặt thông qua những gương mặt phụ nữ hiễn hữu khác, để rồi lùi về quá khứ càng sâu, những hình ảnh ấy càng trở nên mơ hồ, lâng lâng giữa những cung bậc hư hư thực thực. Nhưng những hình ảnh ấy, cùng với sự mơ hồ ấy đã đeo đuổi ông suốt khoảng thời sống, khiến tâm trí ông chất chồng trong những cảm xúc của mất mát, cô độc và bị thít chặt bởi sợi dây quá khứ, tưởng như có lúc ông đắm hẳn vào trong đó, không còn lối thoát.

Nhưng rồi, cùng với vụ cháy xưởng phim cũ của người cha, dường như là một hành động cởi nút cuối cùng, đẩy ông về thực tại, nhận biết mình ở thực tại, và bắt đầu nhìn thấy ánh sáng thực tại nơi cuộc sống. Đó là khi cuộc truy vấn dừng lại.

Cái ánh sáng nhòe nhòe và lấp lánh của ký ức phủ kín cuốn sách, khiến người đọc nhiều khi cảm thấy ngột thở bởi một hành trình riêng tư đến thế của con người. Nhưng cũng chính ký ức đã tạo nên thức màu sắc mùi vị quyến rũ đối với bất kì ai trong chúng ta. Ai cũng có câu chuyện của riêng mình, câu chuyện về một hành trình đi vào tâm trí.

Những nụ hôm điện ảnh là cuốn sách ắp đầy hoài niệm, hoài niệm về một dĩ vãng đã qua, về mối tình đã mất, và về một hình dung dường như chưa bao giờ tồn tại, một thứ phức cảm đầy phức tạp, khiến nhân vật tôi cứ phải đeo đuổi như đeo đuổi một bóng ma, để rồi gặp một bóng ma khác, là người tình bí mật của mình.

Nửa đầu sách có đôi chút nhàm chán, nhưng nửa sau là những dòng kí ức rực rỡ, cuốn ta vào một thế giới mà ở đó, nó giống những thước phim đen trắng của Truffaut, nơi nhân vật không nói gì, chỉ đứng lặng đó, để khán giả đi thẳng vào trong dòng chảy suy nghĩ của nhân vật. Với lối kể dòng ý thức miên man giữa hiện tại và quá khứ, tác giả đã xóa nhòa ranh giới của lối kể chuyện thông thường. Đi theo hành trình của  Gilles Hector, có lúc giật mình ta không rõ mình đang đi về phía trước hay càng lúc càng chìm đắm trong những câu chuyện ký ức của chính ta.

Đây thực là cuốn sách sặc mùi ái tình, và nó khiến trái tim ta dễ sa ngã vào lòng mê đắm. Chất ái tình được thể hiện rõ trong tác phẩm khi xây dựng những khung cảnh đầy sắc nét, đặc biệt Eric Fottorino đã tạo nên được những góc sáng mơ hồ hư ảnh, rất dễ khiến độc giả mê mụ.

Trong tác phẩm, Eric Fottorino viết: “Tôi không hay biết gì về nguồn gốc của mình. Tôi sinh ra tại Paris từ một người mẹ không biết mặt còn bố tôi chuyên chụp ảnh các nữ diễn viên. Ít lâu trước khi qua đời, ông mời thổ lộ với tôi rằng, tôi có mặt trên đời này là nhờ một nụ hôn điện ảnh”. Những nụ hôn điện ảnh là duyên cớ để bắt đầu câu chuyện về những tâm hồn cô độc trong thành phố.

Chuyện một người lạc lõng giữa thành phố, và mất dấu vết về quá khứ dễ khiến độc giả cảm thấy gần gũi với những câu chuyện về Paris của tác giả Patrick Modiano, người si mê truy tìm ký ức. Hình ảnh người đàn ông đi loạng choạng trong ánh chiều vàng của thành phố, thật khiến ta nhớ đến hình ảnh Lost in Translation của đạo diễn Sofia Coppola. Những không gian của ký ức, không gian của kiếm tìm và truy vấn về nguồn gốc của bản thân. Phải chăng, mỗi cá nhân chúng ta, sinh ra đều mang trong mình những tâm tư trăn trở ấy.

Một cuốn sách đã tìm cách bóc tách thân phận cô đơn của cá nhân trong lòng thành phố một cách rất êm dịu và rất tình. Đó là cái nhấn nhá của một kẻ đã rất thanh thản với đời, trông vào nỗi đau của nhẹ bẫng của Eric Fottorino. Và cuốn sách, cũng sẽ cung cấp cho người đọc những cái tên phim điện ảnh thực sự “chất”, dù chỉ là những cái tên thôi. Nhưng đôi khi, ta cũng chỉ cần những cái tên như thế để bắt đầu một câu chuyện thú vị, như cái tên mà Patrick Modiano đã nhắc đến trong tiểu thuyết Để em khỏi lạc trong khu phố là một ví dụ xác đáng.

Những nụ hôn điện ảnh là cuốn sách thứ 8 của Eric Fottorino, xuất bản năm 2007, đã đạt giải thưởng văn học Femina.

Sách mới của Guillaume Musso: Một căn hộ ở Paris

Un appartement à Paris là tên cuốn tiểu thuyết mới nhất của nhà văn nổi tiếng người Pháp Guillaume Musso. Hiện Nhã Nam đã mua bản quyền và sẽ xuất bản bản tiếng Việt trong năm 2017.

Đây là phần giới thiệu trên trang web của tác giả: 

“Nghệ thuật là một lời nói dối nói lên sự thật …”
Ở Paris, có một xưởng vẽ nằm khuất lẩn ở cuối con hẻm rợp bóng cây xanh. Madeline đã thuê nó để nghỉ ngơi đồng thời tạm lánh khỏi sự ồn ào của thành phố. Vì một sự hiểu lầm, cô nàng cảnh sát trẻ đến từ London đã gặp Gaspard, một nhà văn ghét đời đến từ nước Mỹ ở trước cửa căn hộ. Hai tâm hồn nhạy cảm này buộc phải sống chung vài ngày.
Xưởng vẽ này từng thuộc về họa sĩ nổi tiếng Sean Lorenz, và nó vẫn tỏa ra niềm đam mê của ông đối với màu sắc và ánh sáng. Sean Lorenz bị cái chết của người con trai hạ gục và đã qua đời một năm trước khi họ đến đây. Ông để lại ba bức tranh, nhưng chúng đều đã biến mất.
Bị thu hút bởi tài năng và số phận nghiệt ngã của người họa sĩ, Madeline và Gaspard quyết định hợp sức để tìm lại những bức tranh nghe đồn là vô cùng đặc biệt kia.
Nhưng để vạch trần bí mật thực sự của Sean Lorenz, trước tiên, họ sẽ phải đối mặt với bóng ma của chính mình trong cuộc điều tra sẽ thay đổi cuộc đời họ mãi mãi này.