Review: “OH BOY!” – MARIE-AUDE MURAIL (Winny Nguyễn)

Bài gốc được đăng tại đây:  “OH BOY!” – MARIE-AUDE MURAIL

Marie-Aude Murail sinh năm 1954 tại Pháp. Sau khi tốt nghiệp khoa văn Đại học Sorbonne, bà dành toàn thòi gian để viết sách. Năm 2004, bà được trao tặng Huân chương Bắc đẩu Bội tinh vì những cống hiến cho văn học. Là một trong những tác phẩm thiếu nhi hay nhất của Murail, “Oh, boy!” ra mắt năm 2000 đã giành được giải thưởng Văn học dành cho thanh thiếu niên Pháp.

   Ba đứa trẻ nhà Morlevent trở thành trẻ mồ côi khi bố bỏ đi, mẹ tự sát và chúng không còn bất cứ họ hàng nào trên đời. Chúng là Siméon, sở hữu bộ óc thần đồng nên tuy chỉ mới mười bốn tuổi đã học lớp 12. Morgane tám tuổi, luôn đứng đầu lớp nhưng hay tự ti vì đôi tai rất to. Venise, năm tuổi, mắt xanh tóc vàng, xinh xắn như một búp bê mà ai gặp lần đầu tiên cũng đều cảm mến. Cả ba không muốn giao phó số phận của mình vào tay người bảo trợ xã hội, bọn trẻ quyết tâm “cùng nhau hoặc là chết”, tự tìm cho mình một gia đình.

    Siméon biết là trên đời này vẫn có những người anh em cùng mang họ Morlevent, và đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của chúng. Một người là Josiane – một bác sĩ nhãn khoa giàu có từng là con nuôi của bố chỉ muốn nhận nuôi bé Venise xinh xắn, và một người là Barthélemy – một người cùng cha khác mẹ, đồng tính, hai mươi sáu tuổi, lông bông, chưa thể chịu trách nhiệm cho bất cứ gì kể cả cuộc đời mình và hay luôn miệng “Oh, boy!” một cách hốt hoảng. Liệu ai trong hai người có thể giành quyền giám hộ bọn trẻ và bọn trẻ sẽ chọn ai đây?
Josiane đem đến cho Venise – và chỉ Venise trong khi bỏ mặc hai đứa trẻ còn lại bởi vì chúng đã quá lớn và chúng không đẹp đẽ như cô em gái nhỏ – niềm vui, nhưng chỉ có Bart mới là người bên cạnh chúng trong những giờ phút khó khăn nhất. Bart không thể cho chúng một bữa tối đầy đủ hay một căn biệt thự bên bờ biển mà chỉ quăng cho chúng một đống kẹo và trò chơi điện tử, nhưng Bart chưa từng chia rẽ chúng, là người đã cùng chơi búp bê với Morgane, là người duy nhất đồng hành từ đầu đến cuối quá trình chữa bệnh của Siméon, là người mỗi khi nhìn thấy máu là ngất xỉu nhưng đã can đảm đến cùng trong việc hiến tiểu cầu cho em trai mình. Cả bệnh viện đều quen mặt Bart khi anh thường xuyên túc trực bên cạnh Siméon, thậm chí cả vị bác sĩ khó tính đã nhiễm luôn cái câu cửa miệng “Oh, boy!” của Bart. Từ một người chưa từng biết đến sự tồn tại của những đứa trẻ cùng cha khác mẹ, Bart đã tranh đấu để giành quyền giám hộ chúng. Kể cả khi Bart không có gì – không công việc ổn định, không tiền, không trách nhiệm, thì anh vẫn có một trái tim yêu thương vô tư và nhiệt thành nhất.
   Trong những ngày tháng khó khăn nhất, Bart là người duy nhất không hề bi lụy. Anh luôn giữ cái vẻ điên điên sôi nổi của mình, nói cười liên tục, thắp sáng những ngày u ám và đau đớn của Siméon. Hằng ngày, Siméon đều ngồi chờ Bart sẽ xuất hiện tại phòng bệnh đúng hai giờ. Trước mặt Bart, Siméon không còn là cậu bé thiên tài già dặn và hay ngán ngẩm trước sự trẻ con của Bart nữa, mà Siméon chỉ là một đứa trẻ không thể chịu đựng nổi cơn đau và không ngừng gọi tên Bart. Bart không chỉ cho Siméon tiểu cầu, Bart còn cho Siméon nguồn sức mạnh to lớn để chống chọi với cơn đau xé người, những trận nôn vật vã hay những đợt hóa trị khó khăn. Còn hơn cả một người anh trai mà bọn trẻ chỉ mới vừa biết đến sự tồn tại vài tháng, Bart đã trở thành sức mạnh của bọn trẻ, là niềm tin và hy vọng vào một gia đình tuy không đủ đầy nhưng là duy nhất. Với món thừa kế đặc biệt từ trên trời rớt xuống này, ban đầu Bart chỉ nhận nó một cách miễn cưỡng vì buộc phải làm. Nhưng trước sức mạnh của tình thân ruột thịt, họ đã dần chấp nhận nhau để trở thành một gia đình nhỏ ấm áp. Không vĩ đại cũng chẳng sướt mướt, cũng không có những lời nói yêu thương bay bổng mà tình cảm giữa họ đều thể hiện qua hành động, sự gắn kết của họ đến một cách tự nhiên như chính dòng máu chung đang chảy trong họ.
   Viết về những sự việc đau đớn và bất hạnh, thế nhưng toàn bộ quyển sách không hề đau buồn bi lụy mà trái lại cực kỳ trong trẻo và tươi vui, bởi nó được viết nên bằng tình yêu, bằng niềm tin và hy vọng. Ngôn ngữ hài hước một cách sâu cay và sắc bén, điệp ngữ “Oh, boy!” được lặp đi lặp lại một cách đáng yêu, đó là cách mà tác giả thể hiện lời nói và bề ngoài của Bart tưởng như tưng tửng, đồng bóng và trẻ con, nhưng thật ra bên trong là một chàng trai ấm áp và sẵn sàng cho đi tất cả những gì anh có – sự ấm áp, chân thành và tình cảm gia đình quý giá không gì thay thế được.

Leave a Reply

%d bloggers like this: