REVIEW: “NGƯỜI ĐUA DIỀU” – KHALED HOSSEINI (Winny Nguyễn)

Ảnh: Winny Nguyễn
Bài gốc được đăng tại đây.

   Đâu đâu cũng đánh giá “Ngàn mặt trời rực rỡ” hay hơn nhưng cá nhân mình thì thích “Người đua diều” hơn. Nó có sai lầm, có sự ích kỷ và ghen tị, có sự chuộc lỗi, sự ăn năn dai dứt, sự trả giá, sự nhìn nhận bản thân. Câu chuyện về Amir là một cậu ấm giàu có cùng Hassan là người hầu đồng thời là bạn suốt những năm tháng tuổi thơ bên những cánh diều, những quả lựu đỏ tươi, bức tường ngô ốm, trò chơi bắn súng cao su, uống cùng một bầu sữa. Hassan tận tụy, trung thành, luôn hết lòng vì Amir, dành cho Amir tình cảm vẹn nguyên, trong sáng và chân thật nhất, trao cho Amir tất cả những gì có thể có – tình bạn của cả một tuổi thơ, sự bảo vệ không tính toán, niềm hy vọng, ước mơ, và cả sự bao dung to lớn. Kể cả khi biết rõ Amir dựng chuyện khiến mình phải rời khỏi nhà, Hassan chưa bao giờ giận cậu chủ của mình. Còn Amir, mềm yếu, nhút nhát, đố kỵ với sự quan tâm đặc biệt của cha mình dành cho Hassan, đã bỏ mặc cậu bị hành hung và làm nhục khi cậu đang cố bảo vệ chiến lợi phẩm cho Amir, rồi vì không thể đối diện với Hassan, Amir đã vu oan cho Hassan tội ăn trộm. Chiến tranh, loạn lạc, thời thế đổi thay, Amir cùng cha sang Mỹ, kết hôn và trở thành nhà văn đúng như lời Hassan năm xưa. Amir có một gia đình hạnh phúc, sự nghiệp tiếng tăm, nhưng bóng đen quá khứ vẫn dai dẳng theo đuổi anh hàng chục năm trời. Theo thỉnh cầu của một người chú, Amir trở lại Afghanistan và giải cứu Sohrab là con trai của Hassan đang bị kẹt trong tay một kẻ thù năm xưa, cũng là chuộc lại lỗi lầm năm xưa, đối diện với lương tâm của mình. Điều bất ngờ nhất là Amir được biết Hassan là em trai cùng cha khác mẹ. Đối diện với rất nhiều khó khăn kể cả nguy hiểm tính mạng, Amir đã đưa được Sohrab về Mỹ với mình nhưng cậu bé trở nên lãnh cảm và thu mình lại. Vào cuối truyện, Amir thả diều lên trời cao, cắt diều đối thủ và chạy đi nhặt con diều chiến bại giống hệt như những gì năm xưa Hassan đã làm cho anh, Sohrab đã nở một nụ cười: “Vì cháu, cả ngàn lần rồi”. Tình yêu khong giới hạn của Hassan dành cho Amir nay được Amir chuyển hết cho Sohrab: “Hassan đã từng yêu tôi, yêu tôi theo cách không ai có một tình yêu như thế bao giờ hoặc mãi mãi sẽ còn yêu như thế. Bây giờ nó đã đi mất rồi, nhưng một phần con người nó vẫn còn đang sống”. Bởi một điều dĩ nhiên mà Amir đã phải tìm kiếm cả nửa cuộc đời: tình cảm chân thành sẽ xóa bỏ đi mọi nỗi đau, không ngừng hy vọng và cố gắng rồi sẽ thấy được nụ cười.
   Có thể nói đây là một quyển sách thuần về con người, về những tình cảm lớn lao trong sáng. Dường như cả cuộc đời mình, Hassan luôn vì Amir, tình cảm dành cho Amir không thay đổi từ lúc nhỏ cho đến khi trưởng thành, từ lúc vui vẻ cho đến khi bị lừa dối và phản bội, chỉ cần cho mà không đòi hỏi nhận lại. Có khi mạnh mẽ dữ dội, có khi chỉ là âm thầm dõi bước, nhưng đều vẹn nguyên và ấm áp. Thật sự là một quyển sách đầy sự mạnh mẽ không chỉ có tình bạn, tình yêu mà còn là sự trung thành – phản bội, sự giằng xé tâm can khi đối diện với lương tâm, cố gắng chuộc lỗi lầm năm xưa thông qua Sohrab, danh dự và trách nhiệm đối với gia đình và dòng máu. Sohrab là tình yêu vẹn nguyên của tròn đầy của Amir mà anh đã không còn cơ hội trao cho Hassan, hành trình tìm kiếm và giải cứu cậu bé cũng chính là hành trình chuộc lỗi với chính mình. Lời văn hết thảy đều khá đơn giản nhưng chăm chút và mượt mà, nếu không phải là từ đó, câu đó thì không còn tìm được từ hay câu nào khác, từng từ chạm đến mổi góc sâu kín của các cung bậc cảm xúc, tình cảm đối lập. Nhắc đến Afghanistan người ta chỉ nghĩ đến chiến tranh và bom đạn nhưng ở đó vẫn có những con người tuyệt vời, những câu chuyện tuyệt vời làm lay động trái tim người đọc. Đọc một lần, rồi sẽ phải đọc lại lần hai lần ba, sẽ có những chi tiết khiến mình nhớ mãi, hình ảnh của Hassan với nụ cười rộng mở chạy vụt đi: “Vì cậu, cả ngàn lần rồi (For you, a thousand times over).”

Leave a Reply

%d bloggers like this: