Review: “LỤA” – ALESSANDRO BARICCO (Winny Nguyễn)

Bài gốc được đăng tại đây: “LỤA” – ALESSANDRO BARICCO

Alessandro Baricco sinh ở Turin năm 1958, là nhà văn và nhà âm nhạc nổi tiếng của Ý. Năm 1995, tác phẩm đầu tay “Lâu đài nổi giận” được giải thưởng văn học Médicis của Pháp dành cho tác phẩm văn học nước ngoài xuất sắc nhất. “Lụa” (Seta) được xuất bản ở Ý năm 1996 và ở Pháp năm 1997, nhanh chóng chinh phục cả châu Âu, trở thành một trong những tác phẩm bán chạy nhất cả châu lục, đồng thời Alessandro Baricco được coi là một trong những nhà văn lớn của thế hệ mới.

Nước Pháp năm 1861, khi một dịch bệnh khiến tằm không thể sống sót được đe dọa đến ngành dệt lụa, Herve Joncour – một thương gia trứng tằm – đã vượt qua hàng dặm đường đến nơi tận cùng thế giới Nhật Bản nơi có giống tằm dệt ra loại lụa tốt nhất thế gian. Trong cuộc thương lượng với một lãnh chúa nơi đây, Herve bị thu hút bởi người thiếp của ông ta, một cô gái có khuôn mặt thiếu nữ và đôi mắt không mang chút nào nét phương Đông. Mặc dù không thể nói với nhau bất cứ lời nào, chưa kể thân phận và nguồn gốc của họ rất xa vời và khác biệt, khoảng cách trùng điệp giữa châu Á và châu Âu, nhưng tình yêu lặng thầm đã nảy nở giữa họ, vượt lên trên mọi ngôn ngữ hay khoảng cách. Ngay từ ánh mắt đầu tiên, họ dường như đã biết đó chính là định mệnh của đời mình.

Ảnh: Huỳnh Công Kiều Xuân

“Đột nhiên,
vẫn không cựa quậy,
thiếu nữ
mở mắt.
… và chúng nhìn anh đăm đăm đến sững sờ, như thể là trước đó mắt nàng không làm việc gì khác ngoài nhìn đau đáu vào anh ngay cả dưới làn mi nhắm.”

Say mê và tình yêu, đôi khi chỉ bắt đầu bằng một ánh mắt đăm đắm hay một cái nhìn lặng lẽ, tựa như số phận đã xếp đặt cái duyên không lẫn vào đâu được. Một phần tâm hồn Herve dường như đã lạc mất trong ánh mắt sâu thẳm lạ kỳ kia, để dù cách xa hàng ngàn dặm phương trời, anh vẫn không ngại đường xa nguy hiểm quay trở lại bên nàng, vì chút cảm xúc mê đắm trong tim. Đôi khi chỉ để được nhìn thấy ánh mắt không phải phương Đông, chỉ để nhìn thấy gương mặt của một thiếu nữ, chỉ để cho một cái chạm tay thật khẽ. Lụa – đó là thứ vải đỏ rực như một ngọn lửa khoác trên người thiếu nữ, là cái chạm mơn man trên da thịt, là thứ the mỏng manh dệt nên từ hư vô, rồi phút chốc tan biến đi ngỡ như chưa có gì. Hình ảnh cuối cùng Herve nhìn thấy trước khi phải rời xa nàng mãi mãi, vẫn là hàng ngàn tấm lụa nhiều màu sắc sột soạt phất phơ trong không khí. Giấc mơ hư ảo đẹp đẽ cho một nỗi đau thật lạ lùng.

Rời bỏ nước Nhật và trở về bên người vợ hiền dịu Helene của mình, Herve vẫn khó có thể xóa nhòa đi hình ảnh người thiếu nữ đã đánh cắp trái tim anh. Những say mê ánh ảnh nơi nước Nhật đã theo anh về tận nước Pháp, anh đã xây một khu vườn mang dáng dấp khu rừng nơi anh nhìn thấy thiếu nữ, ao ước dựng nên một cái lồng chim giống như cảnh người thiếu nữ bên cạnh chiếc lồng. Trái tim anh đã vĩnh viễn chôn vùi nơi nước Nhật tận cùng thế giới.

“Lụa” như một viên ngọc huyền bí ma mị mang đậm dấu nét phương Đông tỏa sáng rực rỡ trong nền văn học châu Âu. Lặng lẽ như một bức tranh tĩnh vật nhưng chồng chồng lớp màu sắc sinh động ngầm chảy. Cô đọng, súc tích nhưng sâu lắng, mạnh mẽ và mãnh liệt, sức sống của câu chuyện tình chảy ngầm bên dưới những câu chữ giản đơn, để rồi trào dâng trong lá thư ái tình tràn đầy đến mức choáng váng.

“Chúa yêu dấu của em.
Anh đừng sợ, đừng cựa quậy, hãy yên lặng, chẳng ai nhìn thấy chúng ta đâu.
Hãy nằm yên nhé, em muốn được nhìn anh, em đã nhìn anh nhiều lắm nhưng anh không thuộc về em và giờ đây anh là của em, đừng lại gần em, xin anh, hãy nằm yên tại đây, chúng ta có một đêm nay cho riêng mình, và em muốn được nhìn anh, chưa bao giờ em nhìn thấy anh như thế, thân thể anh là thuộc về em, da thịt anh, nhắm mắt lại đi và hãy ve vuốt thân hình anh, em xin anh…”

Lụa – mỏng mảnh mà bền bỉ, cứ quyến luyến mãi không rời.
Yêu thích: 4 / 5.

 

Leave a Reply

%d bloggers like this: