Review KHÔNG THỂ BỎ LỠ – Gilles Legardinier

Bài gốc đã đăng trên Katebookreview

Thực sự đây là một cuốn truyện vô cùng đáng yêu, hài hước và duyên dáng. Nếu bạn đang trải qua một giai đoạn bị “khủng bố” bởi những điều tệ hại trong cuộc sống (và đặc biệt bởi những người đàn ông) thì không thể bỏ lỡ cuốn truyện này rồi. Đảm bảo rằng bạn sẽ cười ngất trước những tình huống dở khóc dở cười và tính cách điên rồ của các nhân vật nữ trong truyện. Và rồi sau đó bạn sẽ cười ha hả vỗ tay phành phạch rằng ô hô sao giống mình thế (hoặc cũng có thể là không vì mình nghĩ không phải ai cũng điên rồ theo cách của mấy nàng này đâu… =)))) )

Đây là tác phẩm thứ hai mình đọc của Gilles Legardinier. Cuốn trước đó mình đọc là “Ngày mai tôi sẽ khác” cũng hài hước không kém. Phải nói rằng giọng văn duyên dáng này là “đặc điểm nhận dạng” của ông. Đây cũng là tác giả mà mình rất thích trong dòng lãng mạn hài hước khi những tác phẩm của ông đều viết dưới góc nhìn của những người phụ nữ mà còn hài hước, tinh tế hơn cả những tác giả nữ viết về tình yêu. Điều đó khiến mình phải công nhận rằng ông rất hiểu nữ giới, cũng như rất hiểu đàn ông, vì vậy ông đã đưa vào tác phẩm của mình những tình huống “kinh điển” nhất để thể hiện những mặt tính cách “không thể lẫn vào đâu được” của hai giới. Khiến cho khi bạn đọc, bất kể bạn thuộc giới nào, cũng có thể đồng cảm và thấu hiểu được những điều tác giả muốn đề cập đến. Và ô hô hay sao, đây là một cuốn truyện lãng mạn, không có bất kỳ cảnh sex nào, rất dễ theo mạch truyện và tư duy tình cảm nhân vật, phù hợp với mọi lứa tuổi.

Về phần nổi của tảng băng là như vậy. Còn phần chìm thì sao? Điều rõ ràng và mạnh mẽ nhất mình cảm nhận được sau khi đọc cuốn này đó là sự lạc quan và niềm hi vọng cho dù ban đầu đọc thấy vô cùng tăm tối và bế tắc, mất niềm tin vào đàn ông, tin mình đi. Nhưng dẫu sự thật cuộc sống là như vậy, chúng ta sẽ gặp cơ số người đàn ông đi qua cuộc đời chúng ta. Có người ở lại với một vai trò nào đấy. Có người ra đi theo một cách đau đớn nào đó.

Nhưng sau đó thì sao? Ta vẫn không ngừng hi vọng và tìm kiếm. Tại sao lại dùng từ “tìm kiếm” chứ không phải “chờ đợi”? Chờ đợi là một hành động rất mang tính bị động. Và khi bạn bị động nhiều đến mức siêu mệt mỏi, vì chỉ chờ người khác lựa chọn, ra quyết định, còn mình chỉ việc nghe và làm theo, tới độ vô vọng và mất niềm tin đi rồi. Bạn mới cảm thấy tuyệt vọng đến mức mình ổn khi ở một mình, độc lập không cần bất kỳ ai. Nhưng thực ra thì bạn cũng chỉ là con người, cũng có cảm xúc, cũng có lúc mạnh mẽ nhưng không thể tránh những giây phút yếu mềm. Không ai sinh ra để đáng phải chịu cô đơn. Không ai muốn lúc nào cũng chỉ có một mình. Rồi nhìn xung quanh bạn bè, người thân, ai cũng có cuộc sống riêng của họ. Ai cũng có những ưu phiền riêng. Họ không thể lúc nào cũng sẵn sàng luôn luôn ở bên bạn được. Bởi vậy mà như một điều hiển nhiên nhất, vạn vật sinh ra đều bắt đôi với nhau. Từ thực vật, động vật huống chi là con người. Vậy nên dẫu cho cuộc đời ném vào mặt bạn nhiều bãi shiet đến như thế nào, thì bạn lại càng phải dũng cảm hơn bạn trước đấy thật nhiều. Tuyệt vọng với người này rồi bạn tìm kiếm hi vọng ở nơi khác. Và cảm nhận những hạnh phúc nho nhỏ từ những hành động và con người xung quanh. Khi đó sẽ thấy thế giới quan tươi sáng hơn rất rất nhiều. Đừng vì bất kỳ ai mà thay đổi bản thân mình. Dù có thay đổi, hãy tự tin rằng vì người đó xứng đáng. Hãy làm điều gì tốt nhất cho bản thân mình, vì mình, khi đó mới có những điều tương xứng đến với bạn và ở lại lâu dài được.

Hạnh phúc là cả một quá trình phấn đấu chứ không phải là cái đích đến của cuộc đời. Đó cũng là một điều mình nhận ra được rõ ràng sau khi đọc câu chuyện này. Các nhân vật đã trải qua rất nhiều phép thử. Đại đa số là thất bại theo kiểu buồn cười phát ngất. Vậy mà họ không mất niềm tin vào tình yêu và hạnh phúc mà mình xứng đáng nhận được. Gặp được người phù hợp rồi hạnh phúc có được dài lâu hay không lại dựa vào sự cố gắng của cả hai. Người này làm vì người kia, cùng nhau xây dựng một cái gọi là tổ ấm. Và trong quá trình đó, họ hài lòng về nhiều mặt, không mất đi tình thương, niềm tin và sự đồng cảm đối với nhau. Đọc thấy những cặp đôi như vậy mới thấy đời sống tình cảm thật diệu kỳ đó các bạn hiền. Khác hẳn với cảm xúc ban đầu khi đọc truyện này ôi sao bất công, đáng ghét và bế tắc thế. Khi đó chỉ thấy bọn đàn ông thật sự là một giống loài ngu ngốc, tự mãn, ích kỷ, chỉ lựa chọn con mồi dựa trên những tiêu chí mà chỉ để làm sáng bản thân mình để khoe mẽ với xã hội thôi. Rồi sau đó chả yêu thương, quan tâm hay suy nghĩ bất kể điều gì cho bạn gái cả. (sorry các bạn nam) Nhưng tất nhiên là không phải ai cũng vậy rồi. Cuối cùng các nhân vật trong truyện cũng tìm được hạnh phúc mà họ xứng đáng được hưởng.

Tác giả đã đưa mình qua vô vàn cảm xúc thú vị từ tức giận, buồn rầu tới buồn cười kinh khủng với những đối thoại đầy duyên dáng rồi hài lòng khi nhìn thấy mọi người cuối cùng cũng tìm thấy người để cùng xây dựng hạnh phúc.

À suýt quên!!! Có một điều rất thú vị xuất hiện trong cả hai tác phẩm của Gilles Legardinier. Đó chính là con mèo. Một chi tiết vô cùng dễ thương. Một điểm nhấn mà bạn muốn quên cũng không được. Như vết đốm duy nhất trên lông của một chú chó đốm vậy. Đọc xong mà muốn phi đi mua ngay một con chó!!!

Lâu lắm rồi đọc truyện xong mới có cảm giác thỏa mãn, vui vẻ, yêu đời, tràn đầy hi vọng như thế này. Highly recommend cho tất cả các bạn ở mọi độ tuổi.

Rate: 4/5

Leave a Reply