REVIEW: “HOA SÚNG ĐEN” – MICHEL BUSSI (Winny Nguyễn)

Ảnh: Winny Nguyễn
Bài gốc được đăng tại đây.

Thật sự đây là một quyển sách trinh thám rất khó tóm tắt nội dung bởi không thể chuyển tải hết sự đan xen công phu quá khứ – hiện tại của nhiều tuyến nhân vật và sự kiện. Lời giới thiệu ở bìa bốn làm mình dễ nghĩ động cơ vụ án là những bức tranh hoa súng của danh họa Monet bị đánh cắp hay sẽ tìm ra thêm những bức tranh còn bị thất lạc theo như một trong những hướng điều tra của cảnh sát nhưng thật sự nó chỉ là bối cảnh cho câu chuyện. Đến cuối truyện lại không có cái kết gì cho việc này nên cảm giác rất hụt hẫng và cụt lủn.
Bởi động cơ thật sự phía sau tất cả là tình yêu, sự chiếm hữu và ghen tuông quá mức, tôn thờ tình yêu, bị tình yêu làm mờ mắt. Đó là tình yêu của Jacques Dupain dành cho Stéphanie từ lúc còn là một cô bé cho đến lúc về già, điên cuồng giết hết những đàn ông có tình cảm với vợ mình. Khi thanh tra Laurenc Sérénac xuất hiện, anh lập tức phải lòng Stéphanie và cô muốn bỏ trốn cùng anh. Jacques phát hiện ra, đe dọa Laurenc buộc anh phải viết thư vĩnh biệt. Laurenc từ bỏ Stéphanie như thế và kết thúc vụ án khi đã tới rất gần. Truyện trinh thám ban đầu về cuối lại trở thành chuyện tình cảm yếu đuối và lãng xẹt. Laurenc đường đường là cảnh sát trưởng thế quái nào mới đe dọa vài lời đã cụp đuôi chạy đi, đọc đến đây thật ức chế không chịu được. Không nhất định phải để Laurenc và Stéphanie ở bên nhau nhưng phải chi tác giả viết được một nguyên nhân lớn hơn thế kia. Laurenc quá cảm tính và để tình cảm xen vào việc điều tra, hầu như mọi việc đều do cấp dưới của anh làm cả. Chỉ có mỗi ưu điểm là đẹp trai và chung tình cho đến hàng chục năm sau, tìm đến Stéphanie với một cái kết đẹp tuyệt vời. Với hai người họ, tình yêu là điều vĩnh cửu và không thể chia lìa.
Tác phẩm đưa ra hàng trăm mảnh ghép nhỏ mà chỉ cần một bật mí cuối cùng, mọi thứ đột nhiên đi vào trật tự của nó, hợp lý đến mức không thể tin được, buộc mình phải lật lại những trang trước rồi gật gù công nhận và ngạc nhiên bởi sự đan xen khéo léo của tác giả. Trước đó mọi chi tiết đều khiến mình nghĩ như thế nhưng xem lại thì hóa ra hoàn toàn khác như thế, quá khứ mà cứ tưởng hiện tại, người này nhưng thật ra là người kia, là ba nhưng thật ra là một. Những chi tiết và mạch truyện ban đầu đều đều và bình lặng cho đến khi bùng nổ ở phút cuối cùng. Lối viết gợi sự tò mò và đầy bí ẩn, vì là Pháp nên không thiếu sự lãng mạn đặc trưng, văn phong nhã nhặn, từ tốn nhưng sẽ không khiến bạn mất kiên nhẫn bởi chuyển ngôi kể và chuyển cảnh liên tục. Tác phẩm là sự kết hợp tuyệt vời của hội họa và văn chương, của lãng mạn và ly kỳ. Cách miêu tả khung cảnh rất tỉ mỉ, đọc sách xong rồi xem hình mới chợt giật mình, bởi chính là nó không lẫn vào đâu được.

Hoa súng đen là bức tranh của một trong “ba người phụ nữ”. Ban đầu đó là bức tranh bảy sắc cầu vồng đầy vui tươi và hy vọng, nhưng khi những đau đớn bất ngờ ập đến, cảm xúc và tình yêu trong cô dần nguội lạnh, bức tranh bị vẽ thành màu đen. Cho đến khi có một người đến, đầy mới mẻ và bất ngờ, khơi gợi trong cô những rung động nhẹ nhàng, hy vọng về một cuộc sống tự do và một tình yêu trân trọng thật sự. Tình yêu đó đã nở bừng trong những ngày cuối cùng từ bóng đen của quá khứ để từ đó trở thành bất diệt.

Leave a Reply

%d bloggers like this: