Review: “CHÚA RUỒI” – WILLIAM GOLDING (Winny Nguyễn)

Bài gốc được đăng tại đây:  “CHÚA RUỒI” – WILLIAM GOLDING

 “Chúa Ruồi” là tiểu thuyết đầu tay của nhà văn người Anh William Golding, được xuất bản năm 1945. Golding được trao giải Nobel Văn chương năm 1983. Năm 2008, tạp chí Times bình chọn Golding là một trong ba nhà văn đứng đầu danh sách “50 nhà văn Anh vĩ đại nhất kể từ năm 1945”.
   “Chúa Ruồi” là quyển sách viết về trẻ em nhưng không dành cho trẻ em. Nó hiện thực, khốc liệt và nghiệt ngã.
Câu chuyện bắt đầu khi chiếc máy bay chở hàng chục đứa trẻ đi sơ tán bị gặp nạn. Chúng may mắn sống sót, dạt vào một hoang đảo trên Thái Bình Dương. Tại đây chúng chia làm hai phe do Ralph và Jack làm thủ lĩnh, bắt đầu dấn thân vào cuộc chiến sinh tồn, bản năng dần được bóc lộ và cái khắc nghiệt của hoang dã khiến cuộc sinh tồn trở thành cơn ác mộng.
   Ban đầu, Ralph tìm được một cái vỏ ốc làm tù và để tập hợp bọn trẻ, Ralph được bầu làm thủ lĩnh. Với Ralph, điều quan trọng nhất là duy trì ngọn lửa để tàu thuyền đi ngang có thể thấy được và cứu bọn trẻ ra khỏi hoang đảo. Những đứa trẻ non nớt không phương hướng không biết làm gì ngoài tuân theo thủ lĩnh của chúng – hay nói đúng hơn là tuân theo điều có thể mang lại lợi ích cho chúng. Nhưng với những đứa trẻ con nhiều nhất cũng chỉ mười hai mười ba tuổi không thể tập trung làm bất cứ việc gì thì việc duy trì ngọn lửa để được cứu là quá xa vời, mà việc trước mắt là đi tìm đồ ăn là quan trọng hơn. Chúng không thể chịu đựng nổi những thứ trái cây nhạt nhẽo mà muốn săn những con lợn rừng hấp dẫn. Jack dẫn đầu nhóm này, nhận ra việc có thể kiếm được thịt tạo cho nó sự nể phục của những đứa trẻ khác. Bọn chúng ban đầu vẫn còn e dè nhưng rất nhanh sau đó đã trở thành những kẻ đi săn thực thụ, vẽ mặt kiểu thổ dân và sống ở hang đá. Jack được thỏa khát khao làm thủ lĩnh của mình, một thủ lĩnh có thể khiến những người còn lại e dè sợ sệt. Jack và nhóm của nó đã từ bỏ quyền con người của mình để sống như mọi rợ thời tiền sử. Chúng đã sớm từ bỏ hy vọng được cứu, chấp nhận sống ở đảo hoang để thỏa mãn cái cảm giác lần đầu tiên được làm chủ một cái gì đó, tự do sống theo ý thích, khi đói thì vào rừng đi săn, khi buồn chán thì chơi trò săn bắt giả. Ở hoang đảo, chúng không cần bận tâm đến những thứ quy tắc, luật lệ mà người lớn đặt ra, không chịu bị quản thúc hay ngăn cấm, chúng sống theo cách bản năng hoang sơ nhất của loài vật. Chúng có sức mạnh, chúng có số đông, chúng nhanh chóng tỏ ra là những kẻ thống trị hoang đảo. Chúng thống trị bằng những cây lao nhọn, những cú đâm không khoan nhượng, những cú chém mạnh mẽ vào những con heo rừng. Nhóm của Jack lấn át nhóm của Ralph bởi chúng biết kiếm đồ ăn, có vũ khí, có số đông, dần dần khiến cặp sinh đôi của nhóm Ralph phải quy phục, và thẳng tay giết những kẻ chống đối. Những con người hiện đại từ bỏ phần NGƯỜI của mình để trở về phần CON, ăn rồi ngủ rồi lại ăn rồi hạ hết những kẻ ngáng đường, thế thì có khác gì những con heo rừng đầy rẫy trên đảo? Cuộc sống hoang dã của thiên nhiên đã tách rời bọn trẻ khỏi cuộc sống văn minh, nhưng chính bọn chúng đã chọn từ bỏ nền văn minh con người của mình.
   Ban đầu chỉ là nhu cầu thức ăn, bọn trẻ buộc phải giết những con lợn rừng. Nhưng giết với thái độ vui sướng và chiếm lĩnh, chúng dần xem đó là việc nghiễm nhiên, là việc chứng tỏ uy quyền làm chủ thiên nhiên của con người. Chúng dùng sức mạnh để khắc chế thứ yếu hơn, ra tay không khoan nhượng để đạt được mục đích. Dần dần, ngay cả việc giết người cũng không làm chúng chùng tay. Với chúng, việc kết thúc sinh mạng của ai đó cũng chỉ đơn giản như giết một con lợn rừng. Chúng có sức mạnh và số đông trong tay, cũng không phải bị trừng phạt hay trả giá, thì có điều gì ngăn cản chúng không làm đâu.
   Chúa Ruồi đã xuất hiện từ đó, hiện thân là cái đầu heo cắm trên cái cọc bị ruồi vây kín. Thực ra nó không tự sinh ra cũng không tự mất đi, mà nó có cơ hội xuất hiện hay không. Chúa Ruồi có sẵn trong mỗi con người, trong con người luôn có phần ác và phần thiện. Nhưng luật pháp, quy tắc, áp lực của xã hội đã phần nào khắc chế phần ác: không giết người, không ích kỷ, không cướp giật… Nhưng khi pháp luật không còn, cái ác có cơ hội được bộc lộ. Đứng trước hoàn cảnh gian khổ khó khăn, một là khiến con người mạnh mẽ và bản lĩnh hơn, hai là tuột dốc hoàn toàn đánh mất chính bản thân mình. Không có bất cứ giới hạn nào, liệu con người có thể tuột dốc đến đâu? Điều khủng khiếp nhất của con người chính là từ bỏ quyền làm người của mình.

 

Leave a Reply