Review: “CHÚ BÉ MANG PYJAMA SỌC” – JOHN BOYNE (Winny Nguyễn)

Bài gốc được đăng tại đây:  “CHÚ BÉ MANG PYJAMA SỌC” – JOHN BOYNE  

   John Boyne sinh năm 1971 tại Ireland. “Chú bé mang pyjama sọc” đã bán được 5 triệu bản khắp thế giới, từng đứng đầu các danh sách sách bán chạy tại Mỹ, Anh, Australia, Ireland, Tây Ban Nha…

   “Chú bé mang pyjama sọc” là một quyển sách được kể với góc nhìn của một cậu bé chín tuổi nhưng hoàn toàn không phải là sách cho trẻ em. Tưởng ngây thơ, vô tư, hồn nhiên nhưng thật ra đầy ám ảnh, nặng nề và choáng váng.

   Quyển sách mở đầu rất bình thường: Bruno theo gia đình chuyển từ thành phố Berlin đến một nơi gọi là Ao Tuýt theo yêu cầu công việc của cha cậu. Cậu cũng không biết chính xác công việc của cha cậu ngoại trừ việc là thân tín của Quốc trưởng, thường xuyên có những sĩ quan với những bộ đồng phục giống nhau, gắn những món đồ trang trí thường xuyên ra vào nhà cậu, gọi cha cậu là Ngài chỉ huy. Cậu luôn tỏ ra chán nản vì phải xa ngôi nhà năm tầng xinh đẹp, xa bạn bè, xa ông bà nội và những tiện nghi náo nhiệt của thành phố. Ở Ao Tuýt, căn nhà ba tầng trơ trọi không có gì ngoài những hàng rào kẽm gai trải dài vượt khỏi tầm mắt ngăn cách với những con người lặng lẽ mặc pyjama mà cha cậu giải thích rằng họ không hẳn là con người. Bất chấp những điều cấm, cậu bé Bruno ưa thích khám phá đã đi dọc theo hàng rào kẽm gai và tình cờ làm quen với một cậu bé cùng tuổi người Ba Lan mặc pyjama phía bên kia hàng rào. Hai cậu bé Bruno và Shmuel trò chuyện với nhau về cuộc sống bên này – bên kia, Bruno chia sẻ đồ ăn cho người bạn gầy gò. Khi Bruno than phiền về căn nhà thì không hề biết rằng Shmuel chẳng còn một mái nhà để mà ở; khi Bruno chẳng có ai để chơi và ganh tị với Shmuel vì có hàng trăm người bạn, Bruno đâu biết rằng họ đang bị giết dần giết mòn. Với lời hứa giúp Shmuel tìm cha bị mất tích, Bruno đã chui qua hàng rào kẽm gai và mặc bộ pyjama sọc. Hai cậu bé bị lẫn vào đám đông diễu hành, bị đẩy vào một căn phòng tối mà Bruno vẫn nghĩ là để trú mưa và mãi mãi không thể trở ra… Cái kết đau đớn và sắc bén như một nhát dao, đâm thẳng vào tim người cha – chỉ huy của trại tập trung lại mất đứa con trai trong chính những phòng hơi ngạt của mình, đồng thời cũng là một nhát dao cứa vào tim người đọc. Cái ác tàn nhẫn, cái chết vô tình thì nào có chừa một ai dù là “người Đức siêu việt” hay người “Do Thái thấp kém”.

Ảnh: Hoàng Lan Anh

   Khi tội ác diệt chủng Do Thái tại trại tập trung Auschwitz được nhìn và kể thông qua một đứa trẻ thì sẽ như thế nào? Không hề có súng đạn, máu chảy, không có những tiếng kêu gào thảm thiết, ở đó chỉ có sự vô tư, hồn nhiên nhẹ bẫng, nhưng lại khiến những người lớn chúng ta quặn thắt xót xa. Vì chỉ là những đứa trẻ, chúng không biết thế nào là phân biệt chủng tộc, là con người hay không phải con người hay thế nào là người Đức siêu việt… Vì là những đứa trẻ, chúng không thể nào biết cái chết đang lơ lửng trên đầu. Hoàn toàn trong sáng như một tờ giấy trắng, Bruno và Shmuel đã trở thành bạn thân nhất đời nhau. Hàng rào kẽm gai ngăn cách hai thế giới, nhưng không thể ngăn cách những trái tim chân thật và hồn nhiên đến với nhau. Cho đến cuối cùng, hai cậu bé vẫn nắm tay nhau thật chặt…
Yêu thích: 4,5 / 5.

 

Leave a Reply

%d bloggers like this: