REVIEW: “BÓNG HÌNH CỦA GIÓ” – CARLOS RUIZ ZAFÓN (Winny Nguyễn)

Ảnh: Winny Nguyễn
Bài gốc được đăng tại đây.

   Carlos Ruiz Zafón (sinh năm 1964) là một tác giả của Tây Ban Nha. Sách của ông đã được dịch sang 40 ngôn ngữ và xuất bản tại hơn 45 quốc gia. Các tác phẩm của ông thường có bối cảnh lùi về quá khứ từ thập niên 1950 trở về trước, thể hiện một bề dày lịch sử và ngôn ngữ. Tác phẩm “Bóng hình của gió” lấy bối cảnh từ năm 1930 đến 1950, viết về vùng đất Barcelona, Tây Ban Nha.

   Quyển sách gợi sự tò mò ngay từ cái tựa. Gió có bóng hình sao? Gió vô định, thoắt ẩn thoắt hiện, không để ai nắm bắt, tự do tự tại, muốn tung hoành trong chân trời bao la rộng lớn, muốn sống một cuộc sống khoáng đạt mênh mông.
   Câu chuyện bắt đầu khi Daniel Sempere được cha dẫn đến Nghĩa Trang Những Cuốn Sách Bị Lãng Quên để chọn lấy một cuốn sách. Cậu đã chọn quyển Bóng hình của gió của Julián Carax. Ấn tượng trước sự xuất sắc của quyển sách, Daniel quyết tâm tìm hiểu mọi điều về quyển sách và tác giả. Trong lúc đó, một nhân vật bí ẩn với gương mặt bị hủy hoại muốn mua lại quyển sách với giá thật cao. Hành trình tìm hiểu và khám phá quyển sách đồng thời mở ra câu chuyện đau buồn bi thương của tác giả trong tình yêu tuyệt vọng và sự nghiệp lận đận. Và số phận kỳ lạ một lần nữa lại chơi trò chơi khăm với chính Daniel khi cuộc đời cậu vô tình lặp lại cuộc đời của Jullián. Jullián và Daniel, họ muốn tự do yêu thương, tự do làm những điều mình muốn, nhưng cái ác, cái ích kỷ và tham lam của con người đã kiềm giữ họ, hủy hoại họ, để rồi những điều tưởng như hạnh phúc đã sớm trở thành bi thương. Tình yêu đã bùng cháy trong trái tim họ, rồi thiêu đốt trái tim họ.
   Ở “Bóng hình của gió” có mọi điều để hấp dẫn những người đọc khó tính nhất. Có chất phiêu lưu kỳ bí đậm chất Gothic vòng quanh thành phố Barcelona, cũng có thể xem như là một câu chuyện trinh thám mà Daniel tình cờ dấn thân vào, có những câu chuyện đan xen và chồng chất trong những câu chuyện lôi cuốn không dứt, có những câu chuyện tình hạnh phúc một thời rồi lại hóa thành bi kịch dai dẳng hàng chục năm, có những giá trị nhân văn về tình yêu, tình bạn, tình cảm gia đình, cái chân chính và cái ác, có một cái kết viên mãn với tất cả các nhân vật, là chuyến phiêu lưu hồi hộp nhưng vẫn có chất lãng mạn trữ tình, có những câu miêu tả cảnh u tối và bí hiểm, những câu thoại đối đáp sắc sảo và thông minh. Các tình huống và nhân vật đan xen chặt chẽ, được liên kết một cách đầy logic, dường như không có bất cứ nhân vật nào là dư thừa mà đều là trung tâm của một câu chuyện nhỏ tạo nên dòng chảy tổng thể của lịch sử.
   Bóng hình, vì thế mà vô định và dễ bị lãng quên. Jullián, cuộc đời của ông bị lãng quên và không được thừa nhận lại còn liên tục bị săn đuổi, ông trở nên cô độc và lặng lẽ như cái bóng. Điều có ý nghĩa nhất với Jullián chính là tình yêu, ông sống cả đời vì tình yêu và chờ đợi tình yêu, yêu bằng tất cả tuổi trẻ, say mê và tâm hồn của mình, yêu một cách mãnh liệt và da diết. Khi tình yêu mất đi, nó hóa thành nỗi thù hận và căm ghét, căm ghét cả cuộc đời mình và những cuốn sách của mình. Jullián đã chết đi, chỉ còn lại cái bóng đắm chìm trong quá khứ, kéo theo những cái bóng của đau thương và thù hận. Chỉ có những lựa chọn, làm cuộc đời chúng ta khác đi. Daniel giống Jullián, nhưng Daniel đã lựa chọn khác, chấp nhận hy sinh để Jullián có một khởi đầu mới. Như Jullián nói vào cuối truyện, Daniel đã mang lại cho ông tiếng nói và ngòi bút, còn Beatriz đã mang lại cho cả hai người họ cuộc sống. Cuộc sống là hy vọng, và tình yêu, yêu và được yêu.

Leave a Reply

%d bloggers like this: