REVIEW: “BA ƠI, MÌNH ĐI ĐÂU?” – JEAN-LOUIS FOURNIER (Winny Nguyễn)

Ảnh: Winny Nguyễn
Bài gốc được đăng tại đây.

Quyển sách nhỏ này mình đã mua từ tháng 5.2014, không nhớ rõ duyên cớ nào mà mình biết đến và mua nó khi không được PR rầm rộ, cái tên sách cũng dễ khiến nghĩ đến là sách cho thiếu nhi. Nhưng không, nó viết về những đứa trẻ nhưng không phải dành cho thiếu nhi. Nó dành cho người lớn, dành cho những người làm cha mẹ, và dành cho tất cả những ai biết yêu thương. Tác giả viết về hai đứa con trai tật nguyền của mình, chúng thiểu năng, chậm phát triển, không bao giờ có thể lớn lên được, Mattheu thì luôn kêu “brừm brừm” như ô tô còn Thomas thì luôn hỏi “Ba ơi, mình đi đâu?” và đó cũng là những từ ngữ ít ỏi mà chúng có thể nói. Với tác giả, hai đứa con tật nguyền như “hai ngày tận thế”, “Tôi đã không may mắn. Tôi đã chơi trò xổ số di truyền học, tôi đã thua”. Tác giả tự đổ lỗi cho mình, day dứt và dằn vặt không biết bao nhiêu lần vì chính mình là tác giả của những đứa trẻ “Mỗi lần ngắm nhìn Thomas, mỗi lần nghĩ đến Mattheu, tôi lại tự hỏi liệu tôi đã làm tốt việc tạo ra chúng chưa”. Tác giả tự đem cái kém may mắn của mình ra làm trò đùa, tự châm biếm chính mình, đem những tật nguyền của hai đứa con làm trò trào phúng: “Ba không phải bận tâm gì về chuyện học hành hay định hướng nghề nghiệp cho các con… Ba mẹ không phải lo lắng xem các con sẽ làm nghề gì sau này, bởi chúng ta nhanh chóng biết được điều đó: không gì cả. Và đặc biệt, suốt nhiều năm trời, ba được hưởng miễn phí giấy chứng nhận đã đóng thuế ô tô”. Đọc những dòng này, có lẽ bạn sẽ bật cười trước những chi tiết châm biếm đùa cợt vô tư, nhưng là một cái cười đau xót chua cay. Người cha này đã quá đau đớn để mà than khóc buồn bã vì những đứa con, thay vào đó ông chuyển thành sự trào phúng đầy cay đắng. Là cha của hai đứa con trai tật nguyền, ông không thể chứng kiến chúng lớn lên, học tập, tốt nghiệp, đi làm, để râu, cưới vợ, sinh con, chúng “không như những đứa trẻ khác”, điều đó chưa bao giờ là dễ dàng. Có rất nhiều hy vọng nhưng kết quả luôn là sự thất vọng cùng cực. Chúng sẽ không bao giờ đạt được bất cứ điều gì ngoài câu nói “Ba ơi, mình đi đâu?” hay những bức tranh trừu tượng nguệch ngoạc ra cả mặt bàn, chúng sẽ không bao giờ lớn lên mà lưng mỗi lúc càng còng đi, chúng sẽ không bao giờ trở thành sinh viên Đại học Bách khoa bởi chúng toàn rơm trong đầu…
   Quyển sách tác giả viết ra dành tặng cho hai đứa con của mình với những điều chưa từng được tiết lộ hay những nỗi niềm ăn năn. Ông cũng tự thừa nhận mình không phải thiên thần để lúc nào cũng kiên nhẫn yêu thương chúng, nhưng cho đến cuối cùng, ông chưa từng bỏ rơi chúng. “Những chú chim bé nhỏ của ba, ba rất buồn khi nghĩ rằng các con không biết điều gì đã làm nên những khoảnh khắc tuyệt vời nhất cuộc đời ba. Những khoảnh khắc tuyệt vời ấy là những khoảnh khắc mà ở đó thế giới thu nhỏ lại thành một người duy nhất, ở đó chúng ta sống chỉ vì người ấy… chúng ta rạo rực mỗi lần ôm hôn người ấy và thế giới quanh chúng ta bỗng trở nên nhạt nhòa… các con sẽ chẳng bao giờ biết chia ở ngôi thứ nhất số ít và ở thức trình bày hiện tại động từ thuộc nhóm thứ nhất này: yêu”.
   Đó là ba cuộc đời kém may mắn (của hai người con và một người cha), quyển sách là cái cười trào phúng đầy ngạo nghễ vượt lên trên số phận và những lời thương cảm trống rỗng của người ngoài, vì thế mà không hề bi lụy hay đau xót bởi “đây là cách duy nhất tôi tìm được để giữ cho mình khỏi suy sụp… tôi tự nhạo báng con cái của tôi. Đó là đặc quyền làm cha của tôi”. Những khi đó, ta mới biết được tình yêu thương thật sự mới vĩ đại và lớn lao đến dường nào. Người cha không chỉ yêu thương những đứa con vì chúng xinh đẹp, giỏi giang hay thành công mà luôn yêu thương chúng kể cả khi xấu xí, tật nguyền, kém phát triển, bởi điều đơn giản nhưng xuyên suốt, chúng là con của ông, mãi mãi là như vậy.

Leave a Reply

%d bloggers like this: