REVIEW: “BA GÃ CÙNG THUYỀN (CHƯA KỂ CON CHÓ)” – JEROME K. JEROME (Winny Nguyễn)

Ảnh: Winny Nguyễn
Bài gốc được đăng tại đây.

Dễ thương, hài hước, duyên dáng, thú vị, dí dỏm, đầy thâm thúy, rất nhiều từ để ca ngợi quyển sách kinh điển đến từ nước Anh. Nội dung rất đơn giản, ba gã bạn thân Harris, George, J. là người kể chuyện cùng một con chó Montmorency trên chuyến du hành bằng thuyền trên sông Thames để thư giãn. Tác phẩm dựa trên những sự kiện có thật của tác giả trong hành trình bằng thuyến từ Kingston tới Oxford với mục đích ban đầu là một cuốn cẩm nang du lịch bằng văn chương thông qua những kiến thức địa lý, lịch sử, văn hóa đia phương ven sông Thames, nhưng sau khi xuất bản, nó đã trở thành lớn lao nhiều hơn thế. Hàng triệu người yêu thích nó, say mê, ngấu nghiến từng dòng chữ, vượt ra ngoài lãnh thổ nước Anh, trở thành một tác phẩm kinh điển cho đến hơn 100 năm sau, trở thành một trong những tác phẩm hài hước nhất lịch sử văn chương. Nếu nhìn nó như một quyển cẩm nang du lịch, bạn sẽ say mê vẻ đẹp tráng lệ của nước Anh với bề dày lịch sử, văn hóa, ngôn từ được trau chuốt kỹ lưỡng, phong cách miêu tả cầu kỳ và kỹ càng đến mức được đưa vào chương trình giảng dạy cho học sinh ở Nga. Đây được gọi là chuyến du hành sông nước độc nhất vô nhị trong lịch sử văn chương nhân loại. Ba gã đàn ông ngớ ngẩn, ai cũng đinh ninh rằng mình tài giỏi hơn, chăm chỉ hơn và cho rằng những kẻ kia ngu ngốc hơn, nếu không có mình thì mọi việc hỏng hết. Chính vì vậy mà bao nhiêu rắc rối xảy ra, từ xếp hành lý, dựng trại, kéo thuyền, mua thực phẩm, nấu ăn, chơi đàn banjo… qua cách nhìn độc đáo và cách viết hài hước đến ngớ ngẩn lạ thường của tác giả trở nên độc đáo và đầy bi hài.

Cái hài hước có lẽ không khiến bạn bật cười dễ dàng nhưng sẽ thích thú đậm chất Ăng-lê. “Bàn chải đánh răng là sự ám ảnh thường trực của tôi khi đi du lịch, và nó biến đời tôi thành một nỗi thống khổ vô biên. Tôi mơ thấy mình chưa đóng gói cái bàn chải, và tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh, nhảy khỏi giường và săn lùng nó. Và, vì buổi sáng tôi đã đóng gói cái bàn chải trước khi dùng nên bây giờ tôi lại phải dỡ đồ ra để lấy nó, và nó luôn là thứ cuối cùng tôi lôi được ra khỏi va li; và tôi đã lại đóng gói lại và quên xừ nó đi mất, và lại phải lao lên gác tìm nó vào phút chót và mang nó ra ga tàu”, hay về việc dựng lều nhưng rốt cuộc bị vướng vào chính chiếc bạt: “Tôi không biết hắn đã làm thế nào, hắn cũng không sao tự lý giải được; nhưng nhờ một cách thức thần bí nào đó mà sau mười phút nỗ lực siêu nhiên, hắn cũng thành công trong việc gói gọn người vào mớ bạt ấy. Hắn được gói tròn, được nhét vào trong và bọc chặt đến độ không chui ra nổi. Dĩ nhiên hắn đã vùng vẫy điên cuồng để giành lấy tự do – thứ quyền bẩm sinh của mỗi người dân nước Anh.”

Nội dung khá đơn giản nên diễn biến không có gì cao trào hay kịch tính mà cứ đều đều nên thú thực mình đọc rất chậm và hơi chán, lướt qua nhanh ở những phần kiến thức về nước Anh. Cái này thì do tính mình thích đọc truyện diễn biến nhanh thôi chứ quyển sách rất hay và kinh điển trong sự hài hước, trong sự trau chuốt câu từ kỹ lưỡng, góc nhìn mới lạ và bi hài. Đây là quyển sách mà vẻ đẹp không nằm ở nội dung mà nằm ở nghệ thuật xây dựng nhân vật, văn phong và vẻ đẹp của ngôn từ, đáng cho chúng ta chậm rãi thưởng thức.

Leave a Reply

%d bloggers like this: