Review: ANNE TÓC ĐỎ DƯỚI CHÁI NHÀ XANH (Hà Thanh Thuỷ)

Trong những cuốn sách của Nhã Nam mà tôi đã từng được đọc, tác phẩm để lại cho tôi những rung cảm sâu sắc nhất về cuộc đời, về thiên nhiên thơ mộng và về vạn vật tươi đẹp xung quanh là cuốn sách “ dưới chái nhà xanh”.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về phần mở đầu của mình nhưng cách tiếp cận mà tôi chọn lại là cách đơn giản nhất, cai cách mà từ học sinh lớp 1 mới tập viết văn cho tới những người lớn đều có thể nghĩ ra và sử dụng được. Tôi nghĩ rằng đối với một câu chuyện bình dị, nhẹ nhàng nhưng rất đỗi tinh tế thì một mở đầu giản đơn sẽ hợp với nó hơn là những từ ngữ hoa mĩ.

Ảnh: Thi Quỳnh

Tôi là một người thích đọc sách nhưng không bao giờ mua một cuốn sách chỉ vì cái tên của nó nghe thật ấn tượng hay bìa sách được thiết kế đẹp mắt. Tôi luôn tìm hiểu kĩ một cuốn sách trước khi quyết định mua nó bởi tôi sợ nếu vội vàng thì cuốn sách đó sẽ làm tôi thất vọng. Tôi không muốn lãng phí thời gian của mình vào nhưng câu chuyện nhàm chán khi có quá nhiều điều thú vị đang chờ đón tôi trong những trang sách khác. Nhưng “Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh” là một ngoại lệ và nó đã không làm tôi thất vọng. Tôi sẽ yêu quý cuốn sách đó cho dù có ở bất kỳ độ tuổi nào đi chăng nữa.

Anne là một cô bé mồ côi. Cuộc đời em là một chuỗi bất hạnh khi mẹ chất, cha cũng qua đời cho đến khi được hai người tốt bụng là ông Matthew và bà Marilla Cuthberth nhận nuôi. Anne bé nhỏ luôn mơ ước về một mái ấm gia đình hạnh phúc và cuối cùng Chái Nhà Xanh đã trở thành mái ấm của em. Anne có thể là một cô bé lãng mạn vô phương cứu chữa nhưng Anne đã tìm lại cho tôi cách tưởng tượng, cách mơ mộng của một cô bé mà từ lâu tôi đã quên. Với cuộc sống đầy màu sắc của Anne bên Hồ Nước Lấp Lánh hay dưới các tán cây trên Đường Trắng Hân Hoan đã giúp tôi nhận ra bấy lâu nay mình đã nhìn cuộc sống dưới con mắt tiêu cực về mọi thư mà chưa bao giờ nhìn về mặt tích cực của nó. Tôi dần thấy cuộc sống của mình tươi đẹp hơn qua cái mà tôi gọi là “suy nghĩ của Anne”. Nếu như Anne không có bạn thì cô bé sẽ tự tưởng tượng ra những người bạn cho mình. Vấn đề ở đây chỉ là chúng ta chọn cách nhìn đời, đối diện với cuộc sống như thế nào mà thôi. Một ánh nhìn lác quan hay một tưởng tượng đẹp đẽ sẽ làm bạn quên đi cuộc sống khắc nghiệt hiện tại.

Tôi cũng ngưỡng mộ tình bạn tri kỷ của Anne và Diana, 1 tình bạn mà theo như cô bé nói là chỉ có thể xuất phát từ hai tâm hồn đồng điệu. Cô bé đã tìm thấy một người bạn tâm giao mà có người dù dành cả cuộc đời tìm kiếm cũng không có được. Tôi cũng cảm đọng trước những cảm xúc mà hai cô bé dành cho nhau. Dù khi bị cấm chơi với nhau chúng vẫn hứa sẽ không bao giờ quên nhau và sẽ hông bao giờ có thế yêu ai khác như đã từng yêu thương nhau. Và cảm xúc lại vỡ òa khi chúng được trở lại làm bạn với nhau như xưa. Qua thời gian, không còn có gì có thể xen vào tình cảm đáng quý và trong sáng ấy.

Còn về tình yêu, có lẽ đối với tập truyện này thì còn quá sớm để nói về tình yêu giữa Anne và Gilberth. Tôi yêu sự giận dỗi trẻ con của chúng, yêu cái cách làm lành đáng yêu của Gilberth. Và suýt nữa Anne đã làm tôi thất vọng với lời cảm ơn và xin lỗi muộn màng của Anne. Cảm ơn câu chuyện của bà Marilla đã khiến Anne không mắc phải một sai lầm như bà, để đánh mất tình yêu lớn của cuộc đời mình chỉ vì một xích mích nhỏ nhoi.

Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh bắt đầu bới những hình ảnh quen thuộc về những miền quê, về những người hàng xóm tốt bụng và kết thúc cũng với những hình ảnh ấy qua một cô bé Anne đã trưởng thành lên nhiều khi được sống giữa tình yêu thương. Câu chuyện không có những tình huống ly kì, hấp dẫn nhưng vẫn cuốn hút người đọc lật từ trang này qua trang khác, đọc ngấu nghiến mà quên cả thời gian mà như đang lạc vào khung cảnh quen thuộc của Đảo Hoàng tử Edward với Chái Nhã Xanh thân thương.

Bài đã được đăng tại đây.

Leave a Reply

%d bloggers like this: