REVIEW: “ALEX” – PIERRE LEMAITRE (Winny Nguyễn)

Ảnh: Winny Nguyễn
Bài gốc được đăng tại đây.

Bản thân mình rất thích thể loại trinh thám, bởi vì những lý do tạo nên sự hấp dẫn của nó: diễn biến nhanh, gây cảm giác hồi hộp và hưng phấn, những tình tiết logic và thông minh, phản ánh sâu sắc tâm lý con người và xã hội, những cuộc điều tra hấp dẫn, không quá sướt mướt như truyện tình cảm… Thường thì truyện trinh thám mình cũng đọc rất nhanh, với một quyển 300 – 400 trang thì chỉ trong chưa đầy một ngày đã xong, vì một khi đã đọc rồi thì rất khó buông bỏ giữa chừng trừ lúc ăn, ngủ hay phải ra ngoài. Trinh thám kinh điển thì quá nổi tiếng với Sherlock Holmes và các tác phẩm của Agatha Christie, còn trinh thám hiện đại thì mình chỉ mới đọc một vài tác phẩm của Mỹ và Anh như Đứa trẻ thứ 44, Cô gái trên tàu, Cái chết trần trụi… Trước đây mình có đọc một tác phẩm trinh thám hiện đại của Pháp là Thần chết trong rừng nhưng đã từ rất lâu rồi, Alex là sự trở lại đầu tiên của mình đối với trinh thám Pháp. Và vẫn luôn là như vậy, các tác phẩm trinh thám Pháp thật sự rất tuyệt vời.
Alex là tên nhân vật chính của quyển sách, là một cô gái xinh đẹp, hấp dẫn, bị bắt cóc, lột trần và nhốt trong một cái lồng chật hẹp, xung quanh là bầy chuột đói. Cảnh sát tìm ra được hung thủ nhưng hắn tự sát, sau đó tìm được đến nơi giam giữ con tin nhưng không thấy nạn nhân đâu. Cùng lúc đó, cảnh sát khám phá ra một chuỗi giết người với các nạn nhân bị đập vào đầu rồi bị đổ axit sunfuric đậm đặc vào cổ họng. Bất ngờ thay, cảnh sát khám phá ra rằng Alex là hung thủ của chuỗi vụ án đó, nhưng khi tìm được cô cũng là lúc cô đã tự tử và hé lộ nguyên nhân kinh hoàng của chuỗi bi kịch bắt đầu từ nhiều năm về trước.
Một quyển sách trinh thám hấp dẫn, đầy bất ngờ, diễn biến nhanh và dồn dập liên tục mà một khi đã đọc rồi thì bạn sẽ khó lòng bỏ xuống giữa chừng. Hung thủ thì khá dễ dàng đoán ra ngay từ đầu qua lời giới thiệu ở bìa bốn nhưng điều gây tò mò là động cơ của Alex, phải là một nguyên nhân hay ám ảnh khủng khiếp nào đó khiến cô phải hành động như thế. Cứ tưởng hung thủ – nạn nhân đến thế là rõ ràng cho đến cuối truyện, một sự thật tàn khốc hơn dần được hé lộ. Đây có lẽ là một tác phẩm trinh thám với nhiều người bị giết chết nhưng bạn sẽ không thể trách cứ hung thủ mà lại quay sang thương xót cho cô đã phải gánh chịu nỗi tổn thương thể xác và tinh thần quá lớn từ lúc nhỏ. Để rồi bộc lộ ra tội ác thật sự lại từ chính gia đình cô – sự thờ ơ thiếu quan tâm của người mẹ và sự bóc lột và bạo lực từ người anh trai Thomas.
Trung tâm của truyện trinh thám đương nhiên là phá án. Điều mình thích ở quyển sách này là những cảnh sát được khắc họa rõ nét ngoại hình và cá tính, tính cách thú vị, thông minh và hài hước mà bạn chắc chắn sẽ thích một trong số đó (mình thì thích Louis phong nhã sành điệu nhiều hiểu biết). Riêng nhân vật chính bên phía cảnh sát là chỉ huy Camille, trong truyện có rất nhiều đoạn nói đến những câu chuyện quá khứ, sự ám ảnh về cái chết của người vợ, trăn trở về những bức tranh của người mẹ họa sĩ nổi tiếng, những suy luận trong vụ án… đôi lúc sẽ cảm thấy dài dòng không cần thiết và không liên quan đến vụ án nhưng đừng quên rằng tác giả muốn xây dựng nguyên một series về vị cảnh sát này mà quyển Alex chỉ là một trong số đó (những quyển kia chưa có bản dịch tiếng Việt). Ấn tượng nhất có lẽ là cuộc hỏi cung ở cuối truyện là cuộc đấu trí và đấu thời gian của kẻ tình nghi quá quỷ quyệt và tinh ranh với những cảnh sát thông minh, sắc sảo và đầy bản lĩnh với những câu hỏi chết người khi thả khi bắt, những bằng chứng dần được tung ra dồn kẻ tình nghi vào thế bí.
Dù thể loại trinh thám nhưng vị tác giả người Pháp vẫn không quên pha chất lãng mạn trong đó, trong những câu chữ hài hước sinh động, trong vị cảnh sát Armand tưởng keo kiệt nhưng có sự quan tâm đầy bất ngờ và cảm động. Ranh giới đúng – sai, thiện – ác bị xóa nhòa bởi cuộc sống vốn dĩ không chỉ có hai thái cực, bạn sẽ dành sự căm ghét cho nạn nhân trong khi hung thủ thì khiến chúng ta thương xót và thông cảm. “Ai có thể nói điều gì là thật, điều gì không chứ, chỉ huy! Với chúng ta, điều cốt yếu không phải sự thật mà là công lý, có phải không?”

Có vài điểm thiếu sót rõ ràng làm chậm quá trình điều tra mà lẽ ra phía cảnh sát có thể làm tốt hơn thế nhưng dù sao cuối cùng cảnh sát cũng đã khám phá ra mọi chân tướng của sự việc. Cách viết bỏ lửng câu rất nhiều nên thỉnh thoảng bị khó chịu. Nhưng dù vậy thì đây vẫn là một quyển truyện trinh thám hiện đại xuất sắc và đầy bất ngờ, phải nói là hay nhất trong số những quyển mình đọc gần đây.

Leave a Reply

%d bloggers like this: