Quấn quít – Tướng Thị Cẩm [Mọt sách Nhã Nam 2017]

Ảnh: Chi Na Chan

Tại sao Quấn Quít.

Với tấm thân to lớn, trơn nhẵn, dễ dàng chung dụng với mọi cơ thể bằng những động tác quấn riết từ tốn; cậu như luôn sẵn sàng tìm hiểu, sẵn sàng xâm nhập để thấu rõ từng ngóc ngách trong con người ta để yêu thương trọn vẹn cả bản thân ta; cậu lại chẳng cần phải che giấu bất cứ điều chi, cậu lại chỉ lặng lẽ dịu hiền mặc ta ôm ta ấp, chẳng kêu chẳng la chẳng thở than; đây phải chăng chính là người bạn cùng phòng lý tưởng bậc nhất hành tinh này của ta, của con người cô độc này.

Cậu được đặt tên là Quấn Quít.

Ở Quấn Quít, chúng ta bắt gặp một cặp sống cùng nhau như thế; một trăn và một người; là trăn trầm lặng và đơn độc vì phải sống trong ‘một căn buồng hai phòng ở đại Paris’, là người đang ra sức săn sóc bảo vệ người bạn đáng quý của mình dù cho cũng có ít nhiều rắc rối, ít nhiều trục trặc; là một đôi bạn nương vào nhau mà sống trong cái thành phố đông đúc nhiễu nhương và ngày càng thiếu đi tính thương cảm thành thật.

Đọc Quấn Quít, ta như đọc được những lời bộc bạch đơn thuần nhất, chứng kiến những yếu đuối thường tình nhất, hay những nhạy cảm những giây phút dại khờ nhất vì chuyện tình cảm lứa đôi. Cất lời là một thị dân thiếu thốn bề ngoài nhất mà cũng là người dư thừa bên trong nhất: là một Cousin chuẩn Pháp yêu những gì tự nhiên, quý trọng những gì nhỏ bé đơn độc không có khả năng tự vệ; hàng ngày đến công sở làm việc ở phòng thống kê nhưng tuyệt nhiên không hề mong được cậu trưởng phòng hay các cậu đồng nghiệp quý mến, không hề mong được cùng đồng nghiệp chia sẻ những ý kiến, những ý thích mà không kèm theo mấy ý cạnh khóe “rỗng không” này nọ. Đồng nghiệp hay một đám người trên phố hay một bà lão trong cửa hàng cà phê, tất cả đều ngụy trá, đều trang bị cho mình một lớp áo bình thường đến hoàn hảo, tất cả chỉ làm một việc là nhấp nháy môi như một diễn viên được lồng tiếng thành thục, nhưng không ai trong đó cố gắng hiểu một người, yêu thương một người chẳng hạn; duy chỉ trừ mỗi cô Dreyfus, cái cô gái có gốc gác châu Phi như Quấn Quít, cái cô gái dạn dĩ mà thật thà mà xinh đẹp làm sao; cô xuất hiện như một người sống cùng tiền định và mọi cuộc hẹn liền lập tức được dựng lên trong đầu Cousin, một chuyện tình đẹp đẽ đã diễn ra ở nơi sâu thẳm trong lồng ngực ông.

Mà Cousin ấy, ông cũng đã thử rất nhiều cách, cố cách bắt chuyện, tham gia các buổi điều trị, thử nghĩ đi ra phố và khiến mình nổi bật hơn bằng việc mang theo Quấn-quít; nhưng hầu như vô nghĩa, hầu như kết cuộc cho mỗi cuộc cố gắng là một lần bước hụt; hầu như kết cục lại vẫn là đơn độc.

Mới đọc Quấn Quít, tôi cứ ngỡ đang gặp phải anh chàng chuyên trò tào lao nhằm lối kéo sự chú ý đến một bộ óc nhiều kiến thức và hài hước và dí dỏm và chỉ úp mở chuyện cô đơn tuột bật của một con người không thể tìm thấy mối đồng cảm với chính những còn người khác; nhưng càng đọc càng thấy cơn buồn thảm không chỉ dừng ở sự thiếu đồng cảm, không chỉ dừng ở một cá nhân, mà nó quặn thắt lại thành một khối đen xù xì xấu xí ngay giữ lòng phố thị, ngay giữa nơi trung tâm văn minh loài người. Bởi Émile Ajar không che đậy gì cả, cái vẻ cô độc thảm thiết của loài người được ông phơi tơ hớ ra đấy; cái cách sống khục khặc ngậc ngưỡng, trật khớp với tất cả các gồng quay cứ liên tục đánh tiếng, liên tục kêu la, liên tục đòi cảnh tỉnh, nhưng chuyện rồi sẽ đi về đâu đến bao giờ.

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (No Ratings Yet)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: