QUÁN GIÓ – NGỌC GIAO (Review của Hán Bích Hạnh)

Review của bạn Hán Bích Hạnh đăng trong Nhã Nam Reading Club

Gia môn bất hạnh.

Đó là tất cả những gì mà bạn có thể thấy trong Quán Gió. Nhưng không hẳn cả cuốn sách chỉ cần gói gọn trong 4 từ ấy. Bởi cái gia môn ngập tràn sự bất hạnh đến đáng kinh ngạc đó còn lại đại diện cho biết bao kiếp người cũng từ hạnh phúc bị đẩy rời đến bờ vực khốn khổ nhất.

Trung tâm câu chuyện là một gia đình lặng lẽ với hàng bún riêu trong cái quán nhỏ đìu hiu trên một triền đê Bắc Bộ. Quán nhỏ lắm, nhưng cái mái tranh xập xệ ấy lại là chốn nương thân của ba mẹ con, bà mẹ đã từng quyền quý, cô con gái đã từng đài các, và cậu con trai chưa từng rời bỏ thân phận cũ.

Họ lay lắt kiếm từng đồng. Vì mưu sinh. Vì phải sống. Vì nuôi giữ lấy những tâm tưởng đã vỡ tan trong tiếng súng khởi nghĩa.

Thằng giặc trở thành anh hùng. Quan cao bỗng chốc hoá tội đồ. Tiểu thư mắc vạ đa đoan để đến mức cuộc đời mình cũng không thể tự định đoạt. Mà có lẽ dẫu là trong cuộc sống xa hoa như trước cô cũng không thể định đoạt gì cho chính mình. Bởi cô không có ước mơ. Cô cũng không hiểu tình yêu là gì.

Trong cả câu chuyện này liệu có ai biết yêu? Tôi luôn tự hỏi như thế khi khép sách lại. Và “Không”. Tôi tự hiểu tất cả bọn họ không ai biết yêu, bởi nó đã quá tầm họ.

Người ngỡ như yêu lý tưởng đến mức sẵn sàng hy sinh cả gia đình cũng chỉ vì một chữ hận.

Người từng yêu nhiều nhất, đa đoan bảy nổi ba chìm vì tình yêu rốt cuộc cũng không hơn gì một sự cam chịu đơn sơ trong bản chất đàn bà.

Người giành lấy tình yêu bằng mọi giá lại có vẻ càng không hiểu cách yêu.

Cuối cùng, cái gia đình chèo đò ngang nghèo khổ bên cạnh quán bún có lẽ là nơi hạnh phúc nhất, nơi mà tình nghĩa, thứ tình cảm đúc rút từ bao năm vợ chồng mặn nồng nhất.

Sao tôi xót xa cho những bất hạnh của con người đến thế. Những năm tháng ấy, tôi cứ nghĩ vẩn vơ, không biết đã có biết bao nhiêu mái ấm tan vỡ, biết bao nhiêu gia môn bất hạnh đến như vậy?

Leave a Reply

%d bloggers like this: