Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối – Trần Diễm Hạnh [Mọt sách Nhã Nam 2017]

“Đôi khi, chúng ta nhớ lại được vài đoạn đời mình và ta cần bằng chứng để chắc chắn rằng mình đã không nằm mơ.”

Patrick Modiano.

Trong cái tuổi trẻ nhiễu nhương của những ngày đầu Thu cuối Hè nhiều chuyện éo le ập đến, Linh và tôi, như một thói quen lâu ngày, lại gặp gỡ nhau trong một góc quán cà phê quen thuộc mà bằng một cách tình cờ đã được neo tên theo cuốn sách đạt giải Nobel văn học “Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối”.

Lý do thì đơn giản, bởi đó là quán cà phê mà chúng tôi hay lui tới từ thời còn sinh viên, là nơi lưu cữu không biết bao nhiêu mảnh vụn cuộc đời chúng tôi trôi nổi lên từng câu chuyện nhỏ thành lời rồi lại tan vào không khí, chẳng ai giữ lại được nguyên bản. Chúng tôi đã ngồi đó hàng giờ liền, có bữa trời mưa, tôi ngồi nhìn qua vai Linh ra tấm cửa sổ lớn, thấy mưa mau hạt rồi thưa dần, rồi nắng lên và trời đổ tối. Cho tới khi ngừng lại được mẩu chuyện cuối cùng thì cũng vừa vặn bốn tiếng đồng hồ đã trôi đi êm ả. Một lần đang ngồi đó thì chúng tôi nói chuyện về cuốn sách “Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối” và cùng nhau giật mình nhận ra, chúng tôi cũng đang ngồi uống cà phê để cùng lần tìm lối đi trong một tuổi trẻ nhiễu nhương nhiều đường lắm lối, nơi mà trong hầu khắp thời gian, chúng tôi đều cảm thấy mình đang đi lạc.

Điều này làm tôi nhớ tới lời của một diễn giả “mọi người thường kêu rằng mình mất định hướng, nhưng ta lại phải đặt ra câu hỏi: Liệu ta đã có định hướng để mất hay chưa ?!”

Câu hỏi ấy khiến chúng tôi nhầu ngày, những giọt cà phê lăn đều qua cuống họng cũng không đem lại được câu trả lời tươi sáng nào. Cũng như hàng ngàn giờ trôi qua, chúng tôi đã thử bước đi trên rất nhiều con đường khác nhau, tựa hồ sẽ đổ về cùng một cái đích mà rồi cuối cùng lại cảm thấy chênh vênh như chưa thực sự thuộc về đâu cả.

Quán cà phê ấy, nơi tôi và Linh đã quyết định đặt theo tên cuốn sách, còn có một đặc điểm thật trùng hợp. Đó là một quán cà phê nằm trong một con thuyền neo bên rìa hồ. Một con thuyền lớn, nhưng có thể chưa từng, và sẽ không còn cơ hội để ra khơi. Một con thuyền sinh ra với sứ mệnh vượt sóng nước, mà rốt cuộc lại đậu bên mé hồ, chẳng làm gì ngoài việc dập dềnh neo theo gió, và mở cửa đón những phần tuổi trẻ này khác quanh những ly cà phê.

..

Bây giờ, đã là hai năm kể từ ngày chúng tôi đặt tên cho quán cà phê ấy, cũng đã là hai năm mà số lần gặp gỡ của chúng tôi thưa dần. Ra trường, hai đứa cùng bù đầu vào với một danh sách dài những việc cần làm, những nơi cần đi và những người cần gặp gỡ. Mọi chuyện vỡ tan hoang từ cánh cổng trường ra đường đời, nơi bài tập, sách vở đôi khi chỉ còn là một hình ảnh đẹp mờ ảo sau lưng. Nơi ngay cả một quán cà phê vẫn tồn tại cũng chỉ còn hiện lên trong kí ức hai người vào những lần gặp gỡ, rồi lại tuyệt nhiên trôi đi trong vô thức. Những bài hát mà Linh đã khe khẽ hát theo ở giữa câu chuyện của chúng tôi, những buổi chiều hoàng hôn đổ dài thành vệt sau cánh cửa sổ lớn, hay những cơn gió mùa đông ràn rạt thổi ngoài hồi chỉ đủ sức lay động tán lá phía bên kia những lớp kính, tựa hồ như chẳng thể chạm vào được những câu chuyện rối rắm, những tràng cười đã đông cứng lại trong không khí rồi lại tan loãng ra, hòa vào hàng ngàn câu chuyện khác.

Quán cà phê, cũng giống như cuốn sách nặng nề ấy, đã khóa chặt chúng tôi lại giữa hai lần thế giới. Một hiện thực sống động, và những giây được nới lỏng mình để chạm vào cái buồn miên man không giới hạn của một tuổi trẻ nhiều hoài bão, lắm ước mơ. Chúng tôi đã cùng nhau tan ra như những giọt cà phê trong một chiều hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, cùng thở dài rồi lại cười mình ngốc ngay được, để biết rằng chỉ cần bước chân ra khỏi cánh cửa kia, có thể, sẽ có một hàng dài những câu chuyện không bao giờ còn được nhắc đến như những bí mật đã khóa sâu trong hộc bàn của tuổi mười tám, đôi mươi.

..

“Ở tuổi của tôi.

Những cây nến đáng giá hơn một chiếc bánh.

Tôi không còn sợ cái chết, tôi chỉ sợ mình chưa sống đủ.

Có một điều cần được viết trên mọi tấm bảng đen ở các phòng học.

Cuộc sống là một cuộc dạo chơi hay chẳng là gì cả.

Mỗi cuộc sống đều là một cuộc sống đúng.

Mọi con đường đều là con đường đáng để đi.

Mọi thứ đều có thể là một thứ gì khác mà vẫn giữ được vẹn nguyên ý nghĩa.

Chúng ta không tồn tại.

Chúng ta chỉ sống trong trí tưởng tượng của một đứa trẻ 9 tuổi phải đối mặt với một lựa chọn bất khả

Trên bàn cờ, điều đó được gọi là tàn cuộc

Khi sự dịch chuyển duy nhất có thể chính là không dịch chuyển.

..

– Đó là bờ biển

– Đứa trẻ đang tách ra khỏi nó. Thằng bé không cần nó nữa. Trước đây, thằng bé không thể đưa ra lựa chọn nào bởi vì nó không biết điều gì sẽ diễn ra. Bây giờ, khi nó đã biết điều gì sẽ diễn ra, nó cũng không thể chọn lựa.

– Mr. Nobody –

 

* Người viết tự dịch từ nguyên tác lấy trong bộ phim Mr. Nobody (2009) của đạo diễn Jaco Van Dormael:

“At my age.

The candles cost more than a cake.

I’m not afraid of dying, I’m afraid I haven’t been alive enough.

It should be written on every schoolroom blackboard.

Life is a playground or nothing.

Each of these lives is the right one.

Every path is the right path.

Everything could have been everything else and it would have just as much meaning.

You’re too young for that.

We don’t exist.

We only live in the imagination of a 9-year-old child faced with the impossible choice.

In chess, it’s called zugzwang.

When the only viable move is not to move.

..

– It’s the sea

– The child is taking it apart. He doesn’t need it anymore. Before, the child is unable to make a choice because he didn’t know what would happen. Now that he knows what will happen, he is unable to make a choice.”

– Mr. Nobody –

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (5 chấm điểm, trung bình được: 7.00 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: