Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua – Nguyễn Thùy Linh [Mọt sách Nhã Nam 2017]

Ảnh: Chi Na Chan

Lướt qua các cuốn sách trên trang chủ của Nhã Nam,’’Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua’’ đã cuốn hút tôi một cách khó giải thích. Tôi không biết rằng mọi người có cảm thấy như vậy không, nhưng đối với một người hướng nội và nhạy cảm thì đó là một tiêu đề mang theo sự đồng cảm của trái tim tôi. Đó là một câu chuyện dài kể về Jane- từ một cô bé thiếu tình yêu thương của cả bố và mẹ cho đến lúc là giáo sư, lấy chồng và sinh con, không một giây phút nào cô sống trong hạnh phúc mà thiếu đi nỗi buồn, nỗi mất mát, dằn vặt và cả nỗi đau. Cuộc đời này luôn làm con người cảm thấy bất công, dù cho đó không phải là lỗi của ta, dù cho đó có là lỗi của một người thứ ba, ấy thế nhưng, lúc nào ta cũng phải là người chịu đựng tất cả mọi thứ đó, để rồi đến một lúc nào đó, ta muốn buông xuôi, muốn từ bỏ thế giới này đúng như tên tựa đề bằng tiếng Anh- ‘’Leaving the world’’.

‘’ Đôi khi bất hạnh ập tới không phải như một cơn bão đơn độc, mà liên tiếp như sóng dồn.

Đôi khi sau tất cả, những gì còn lại chỉ là ước nguyện được biến mất vĩnh viễn.

Nhưng rồi ở đâu đó thẳm sâu trong tâm cuộc chạy trốn khỏi nỗi đau vẫn le lói hy vọng khôn nguôi, và có ai ngờ được qua thời gian, qua bão giông, điều níu chân ta ở lại thế giới chính là niềm tin vào công lý, và một thứ gì đó giống như tình yêu, không phải tứ tình như lửa cháy có thể thiêu rụi đi tất cả, mà âm ỉ bền bỉ như than hồng, bình yên điềm thản như khoảnh khắc ngồi bên một người khác, cùng nhau nhìn ra mặt hồ lặng sóng…’’

13 tuổi- một độ tuổi còn sót lại dư âm của sự hồn nhiên, tỏng sáng của một đứa trẻ đâu đó trong tâm hồn, mặc dù về thể xác thì đứa trẻ đó đã lớn, và Jane đã nhận ra nhiều điều phức tạp xoay quanh mối quan hệ giữa bố và mẹ. ‘’Con sẽ không bao giờ kết hôn và sẽ không sinh con’’-  câu nói đó được thốt ra với sự chân thật, tưởng rằng vô thưởng vô phạt, nhưng cô đâu biết rằng chính nó, chính nó đã khiến cho bố rời khỏi nhà,để lại lá đơn li hôn nằm ngay ngắn trên bàn, khiến cho cô phải mệt mỏi đến tận mãi sau này…. Khi lớn lên, cố gắng vào được ngôi trường mà hàng nghìn người ao ước, cô đã phải lòng David- một người đàn ông đã có vợ, và tự nhận lấy đau khổ khi ông vô tình bị một chiếc xe tải cán chết. Vết thương chưa kịp khô những giọt máu vẫn đang lặng lẽ chảy trong tim thì cô lại gặp Theo…Hai trái tim ấy, hai tâm hồn ấy lại hòa chung một nhịp, lại tìm thấy sự hòa hợp và bình yên khi có cùng một hoàn cảnh giống nhau, tưởng rằng, tình yêu ấy sẽ cứ đong đầy hạnh phúc, sẽ là điểm dừng chân cuối cùng của người con gái mang trên đôi vai mình vô số số những nỗi đau kia, là gia đình tràn ngập tình yêu thương với cô con gái nhỏ bé Emily, nhưng số phận đã vô tình đi qua nó, đi qua những kỉ niệm đẹp đẽ mà tất cả mọi người đã từng có, để rồi gửi đến họ Adrienne Clegg- người đàn bà xấu xa đã chen chân vào cuộc sống đó làm cho nó đi theo một con đường khác, một lối rẽ uốn khúc và gập ghềnh hơn rất nhiều…Và mọi người sẽ dễ dàng đoán được cuộc tình đó sẽ đi về đâu phải không? Đúng vậy, Jane và Theo đã li hôn với nhau vì hàng tá lí do, mà tất cả, là tại người đàn ông si tình và trăng hoa kia…

Jane lại gục ngã bởi chính bàn tay ấy, bàn tay đã nâng đỡ cô dậy, đã làm cho cô biết được cảm giác của thứ gọi là ‘’mái ấm gia đình’’, nhưng cũng chính bàn tay đó đã kéo cô xuống bùn lầy, đẩy tất cả mọi thứ trở về con số 0 tròn trĩnh. Ai đã từng trải qua cảm giác ấy rồi? Ai có thể tự tin nói rằng mình hiểu rõ cảm xúc của Jane khi ấy? Nó hụt hẫng, nó tổn thương, như hàng ngàn con dao găm cứa vào tim nhưng không có giọt máu nào chảy ra…Cuộc đời vẫn thích chơi trò chơi số phận đối với cô, vẫn thích đùa giỡn một cách cợt nhả và điên rồ khiến một lần nữa khiến cô mất đi Emily. Cả bầu trời dường như sụp đổ, cả thế giới đã tạo nên một không gian bao trùm sắc đen lên vạn vật và cô nhìn đời với một ánh mắt khác….

Co bị trầm cảm ngay sau đó, sự việc vẫn luôn hiện rõ trước mắt cô như muốn nói rằng:’’ Đó là lỗi của mi đấy!’’ và mỗi lần như thế trái tim cô lại đau nhói, lại quặn lại với những cảm xúc khó tả. Ý nghĩ của một người trầm cảm vẫn luôn đơn giản như thế, luôn muốn tự tử nhưng không may rằng, điều đó lại khó có thể trở thành sự thật bởi, dẫu rằng, thế giới có quay lưng với ta, những con người vô tâm sẽ khiến ta bị tổn thương thì ở đâu đó, vẫn có người muốn cứu sống chúng ta bằng cả sự chân thành và tốt bụng mà họ có. Cuộc sống này thật sự rất giả tạo, nó đã cố dìm ta xuống dưới tận địa ngục nhưng rồi lại cứu ta lên trong sự tuyệt vọng vốn có.Và ta đương nhiên, vẫn phải sống, vẫn phải vượt qua nó cả khi lòng ta không muốn, vẫn phải bước tiếp và sống một cuộc sống ổn định hơn….

Kết truyện hướng tới sự sáng tạo của người đọc khi đó là một cái kết mở hơi hướng về sự hạnh phúc, có thể rằng, Jane sẽ tìm được hạnh phúc của chính mình,…Đó là một câu chuyện về’’ những vật lộn cá nhân giữa những bi kịch đời thường, về mất mát và hàn gắn, về tuyệt vọng và tái sinh, nhưng đó vẫn là một cuốn sách phù hợp hơn với những buổi chiều lặng lẽ riêng tư, như một người bạn tâm tình hơn là một màn fiair trí ly kỳ hay rộn rã’’.

Lời cuối cùng, tôi xin gửi đến những người đang mỏi mệt và muốn từ giã cuộc đời rằng:’’Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi! After all, tomorrow is an another day! Don’t worry about anything! Let’s smile!’’

Dear depression~

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (1 chấm điểm, trung bình được: 10.00 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: