NHỮNG GIẤC MƠ Ở HIỆU SÁCH MORISAKI – SẮC OẢI HƯƠNG NĂM NAO CÒN KHẼ ĐỌNG.

NHỮNG GIẤC MƠ Ở HIỆU SÁCH MORISAKI – SẮC OẢI HƯƠNG NĂM NAO CÒN KHẼ ĐỌNG.

Có thể gọi cuốn sách này là ánh nắng vàng của mùa thu bởi sự nhẹ nhàng và chan hòa phủ khắp thế gian. Không gay gắt, không u tối, không giật gân, không lạnh lùng. Như thể tính nữ của một người con gái, chẳng cần gồng gánh mà vẫn đẹp đến nao lòng.

Trong hiệu sách cất giữ nhiều giấc mơ nhưng bài viết này tôi sẽ nhắc đến khát khao về tình yêu đôi lứa. Dường như là tất yếu, cái duyên giữa hai nửa của thế giới luôn được ví như một điều kỳ diệu không gì so sánh được. Ai cũng muốn tìm cho bản thân mảnh ghép phù hợp chỉ thuộc về chính mình.

Những trang đầu của tác phẩm bắt đầu bằng sự đổ vỡ trong mối quan hệ giữa Takako và Hideaki. “Anh sẽ kết hôn”. Tôi vinh hạnh đặt cho Hideaki biệt danh là tên khốn khi hắn ta thốt ra câu nói đó với nụ cười toe toét trên môi. Duy trì tình yêu mập mờ với hai cô gái trong hơn hai năm, đó có thể là cái tài của hắn hoặc phỏng chừng là cái nhẹ dạ của đối phương. Takako khi đó kém tự tin và bị động, vậy nên, cô coi Hideaki như phép màu của cuộc đời. Vốn dĩ con người ta yêu bằng trái tim, do đó mọi thứ liên quan đến lý trí đều khó mang ý nghĩa thực tiễn áp dụng nào hết. Thế nhưng, tin và yêu không đồng nghĩa với việc đánh mất đi chính con người mình. Khoảng thời gian tiếp theo, Takako rơi vào khoảng không vũ trụ, mất việc, mất người yêu. Đừng tuyệt vọng, tình yêu thường đến vào lúc tim ta chỉ còn sự rỗng không.

“ Đừng sợ chuyện yêu đương nhé. Khi còn yêu hãy yêu người đó hết mình. Dẫu cháu có vì tình yêu mà đau khổ thì cũng đừng chọn cô độc mà không yêu bất kỳ ai…” Cậu ruột của Takako đã khuyên như vậy. Cũng phải thôi, con người khác với máy móc ở khía cạnh cảm xúc. Ta sẽ chết dần chết mòn nếu từ bỏ khả năng tuyệt vời đó. Takako chuyển tới hiệu sách Morisaki rồi cuộc đời cô thay đổi từ đây. Trong quán cà phê quen thuộc gần hiệu sách, Takako gặp được Wada – chàng trai vừa đi qua dòng thương nhớ, anh luôn ở quán cà phê chờ đợi một người dẫu cho kết quả dường như đã hiện rõ mồn một.

Phép màu của tình yêu có thể hàn gắn mọi vết thương trong tâm hồn và vực chúng ta dậy kể cả khi đau đớn tuyệt vọng nhất. Takako trở nên căng tràn sức sống, hồi hộp thầm mong được gặp chàng trai mỗi lần ghé chỗ quen. Wada cũng thôi đau đáu về cuốn sách anh đã đọc đi đọc lại nhiều lần, thay vào đó dành chỗ đón nhận những điều mới mẻ. Mối quan hệ giữa các cá thể trong xã hội không chắc chắn duy trì mãi mãi, chúng ta có thể từng rất yêu ai đó rồi một ngày quả cầu tròn trịa ấy lại tan biến. Thế nhưng tình yêu luôn mới, nếu từ khước, bạn sẽ vì một mảnh vỡ mà bỏ lỡ cả chân trời.

Một đóa hoa tím đằm thắm mà tôi muốn nhắc tới nữa trong cuốn sách này đó là mối tình nhiệt thành của cậu Satoru và Momoko. Trong khi Satoru bị coi là kẻ lập dị chẳng thuộc về nơi đâu trên thế giới thì Momoko cũng cá tính và đặc biệt không kém. Họ dường như đi lệch mọi quy chuẩn của xã hội. Momoko gặp và yêu Satoru nơi đất khách rồi đột ngột nên vợ nên chồng trong sự bất ngờ của cả gia đình.

Khi yêu nhau, người ta thường bao dung luôn cả những nét khuyết của đối phương. Momoko có sở thích bẹo má người thân xung quanh mình, Satoru dù lúc nào cũng méo mặt nhưng vẫn để yên cho vợ mình nghịch ngợm. Momoko từng rời xa quê hương để chạy theo chàng trai mà mình yêu rồi phát hiện anh ta đã có vợ con, bản thân lại đang mang thai nơi đất khách nhưng Satoru vẫn yêu cô bằng cả con người mình. Mọi người đều bình đẳng trong tình yêu.

Ngay cả thời điểm cuộc hôn nhân diễn ra êm thấm, Momoko “làm khổ” Satoru bằng cách chạy trốn sau khi bỏ lại mảnh giấy nhỏ cho chồng, năm năm sau trở về như chưa hề có chuyện gì xảy ra nhưng chỉ vài tháng lại chuẩn bị cho một cuộc lẩn khuất nữa. Người đọc cứ nghĩ cô là kẻ lập dị đáng nên tội. Không, chúng ta không nên áp đặt bất kỳ một hạn ngạch nào cho ai khác, nhất là trong tình yêu. Satoru đã như thế, không oán trách, không căm hận bởi cậu nghĩ nếu điều đó làm cô ấy hạnh phúc thì cứ mặc vậy đi; mỉm cười thản nhiên đón vợ lúc trở về. Momoko bỏ trốn với nỗi tủi hờn, trong thâm tâm luôn mong được người đàn ông mình yêu chạy tới và níu giữ lại. May thay, sau một lần trật nhịp, Satoru thực sự nhận ra điều mình nên làm.
“Cậu không biết chỗ nào ư? Nơi mà cô Momoko sẽ tới đầu tiên chẳng hạn…Chắc chắn là biết. Cô Momoko là vợ cậu cơ mà?”

Có những bí mật trong tình yêu mà chỉ người trong cuộc mới hiểu được, nó vốn dĩ là chuyện của đôi mình. Thật kỳ lạ biết bao khi bỗng dưng chúng ta bước vào cuộc đời nhau rồi sóng vai đi đến cùng trời cuối đất. Đứng trước tình yêu, ai nấy dù cho bình thường mạnh miệng cũng trở nên nhũn nhặn và khiêm nhường đến vô cùng.

Có thể nói, khát khao yêu và được yêu luôn tồn tại mãnh liệt trong tâm hồn của mỗi con người. Như là bản năng, như là tất yếu.

Đừng quên đặt một nhành oải hương thủy chung ở trong phòng; đừng quên đặt một người đặt biệt ở trong lòng!

#Diệu_Anh
———–
#nhanambooks #nhanamthuquan #những_giấc_mơ_ở_hiệu_sách_Morisaki #Yagisawa_Satoshi #cánh_hoa_ai_giấu_trong_trang_sách
 

Leave a Reply

Your email address will not be published.