NHỮNG BỨC THƯ TÌNH TRONG VĂN CHƯƠNG

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH TRONG VĂN CHƯƠNG

Đâu đó trong phòng ngủ thời thơ ấu của tôi vẫn còn giữ chiếc hộp kỉ niệm với những bức thư tình mà người yêu dấu từng viết. Đôi lúc trong những tháng ngày cách xa mong nhớ, tôi sẽ viết cho chàng vài lời thơ hóm hỉnh, và thật hạnh phúc khi chàng bảo rằng những dòng chữ ấy đã hôn vào mắt chàng những chiếc hôn thật êm.

Chuyện tình yêu sẽ trở nên thi vị và lãng mạn hơn nhiều nhờ những bức thư tình, cả ở đời thực lẫn trong văn chương thơ mộng. Dưới đây chỉ là vài bức trong số rất nhiều những câu từ thân mật được ghi lại trong văn học, nhưng có lẽ vẫn sẽ làm tim bạn rung lên một nhịp dịu dàng.

Tình yêu dịu dàng sẽ ở lại mãi cùng những lá thư tình, như ánh sáng bao phủ lấy không gian, như những cảm xúc và kí ức êm ả sẽ mãi bao phủ lấy trái tim không thôi thương nhớ.
 
1. Bộ bộ kinh tâm | Đồng Hoa
Lá thư không hồi đáp
 


Những ngày tháng cuối đời, Nhược Hy mới thật sự nhìn thấu được chữ “tình”. Nàng viết thư khi tay đã cầm không chắc bút, khi mắt đã nhìn không rõ chữ, chỉ hy vọng được gặp Tứ gia một lần cuối. Nhưng nàng đã vĩnh viễn không đợi được hồi âm.

“Dận Chân,

Đời người như mộng, biến đổi khôn lường. Đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng chỉ còn lại tháng năm im lìm, nước trôi mải miết mà thôi. Có chăng tận cùng vấn vương sót lại, là chút tình si chấp niệm!

Ngày người đạm nhiên nói ra một chữ “Muốn”, là ngày chạm tới chìa khóa mở tim ta. Lúc người dang tay ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa vần vũ, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã rộng mở vì người. Khoảnh khắc người vì ta lấy chính lưng mình làm bia đỡ tiễn, ta đã biết rằng cả đời này chẳng thể quên người được nữa. Sau dù có bao nhiêu dùng dằng dây dưa, cũng chỉ là càng lún càng sâu, vốn không cách chi thoát được.

Nói đến đó rồi, chàng thật còn phải hỏi ta với Bát gia thế nào chăng?

Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư. Chẳng biết chàng lúc này, có còn oán ta hận ta, buồn ta giận ta? Dưới bóng tử đằng, trăng lạnh gió nhẹ, mượn giấy và bút, muốn nói rằng Nhược Hy trong lòng không có hoàng thượng, chẳng có Tứ a ca, nhất nhất chỉ có một người, Dận Chân mà thôi.

Cùng nhớ cùng trông cùng chẳng thấy
Nặng lòng chi quạnh quẽ tơ chùng
Giấy hồng chữ nhỏ thương mờ lệ
Khúc khuỷu đêm sâu có trùng phùng
Ngày ngày mong chàng tới.

Nhược Hy.”
 
2. Anna Karenina | Lev Nikolayevich Tolstoy
Lá thư ta-hiểu-lòng-nhau

 
 
Những câu chữ đáng yêu này được viết khi Levin và Kitty cùng chơi đoán chữ cái đầu tiên của mỗi từ trong câu mà họ viết xuống.

“Này nhé” Levin nói và vạch những chữ đầu: K, c, l, t: k, t, đ, t, n, l: c, b, g, h, b, g, t? Đó là những chữ viết tất cả câu: ‘Khi cô trả lời tôi: không thể được, thế nghĩa là: chẳng bao giờ hay bấy giờ thôi’?”

(…) Chàng chìa mẩu phấn cho nàng và đứng dậy. Nàng viết: b, g, e, k, t, l, k, đ. Những chữ đó nghĩa là: ‘bấy giờ, em không trả lời khác được.’

Chàng nhìn nàng, vẻ rụt rè dò hỏi: “Bấy giờ thôi ư?”

“Vâng”, nụ cười của nàng trả lời như vậy.

“Thế b…, thế bây giờ thì sao?” chàng hỏi.

Nàng viết: m, a, q, c, c, v, t, t, c, e. Nghĩa là: ‘mong anh quên chuyện cũ và tha thứ cho em.’

Chàng riết mẩu phấn trong những ngón tay run rẩy rồi bẻ làm đôi và viết những chữ đầu của câu: “tôi chẳng có gì mà quên, mà tha thứ, bao giờ cũng vẫn yêu cô.”

(…) Chàng viết tiếp ba chữ cái, nhưng chưa xong nàng đã đón trước ý chàng, bổ sung nốt và viết câu trả lời: vâng.

(…) Họ đã nói với nhau tất cả: nàng yêu chàng, nàng sẽ báo cho cha mẹ và sáng mai, chàng sẽ đến nhà nàng.”
 
3. Nhật ký | Nicholas Sparks
Lá thư ta-đọc-lại-cả-đời
 


Nếu Allie có trân trọng thứ gì nhất trên đời, thì đó là Noah, tình yêu của Noah, và những lá thư của Noah. Trong túi áo, túi quần, trong ngăn bàn hay hộp gỗ, sẽ luôn có những nét chữ viết tay đầy dịu dàng của Noah:

“Trong những khoảng thời gian của buồn đau và thương tiếc, anh sẽ ôm em vỗ về, lấy đi nỗi buồn thương của em và biến nó thành của anh. Khi em khóc, anh khóc, và khi em đau, anh đau. Và cùng nhau, ta sẽ cố gắng ngăn lại dòng lũ nước mắt tuyệt vọng này và sẽ vượt qua những con phố cuộc đời lắm chông gai.

(…)

Anh yêu em, Allie. Anh là anh bây giờ nhờ có em. Em là tất cả lẽ sống, hy vọng và giấc mơ mà anh có, và dù có gì xảy đến với chúng ta trong tương lai, mỗi ngày ta bên nhau đều là ngày tuyệt vời nhất cuộc đời anh. Anh sẽ luôn luôn là của em.

Và, em yêu, em sẽ luôn luôn là của anh.

(…)

“Dù thân thể chậm chạp đi
cùng nỗi đau khủng khiếp,
Dẫu tháng ngày chúng ta khép lại,
lời hứa tôi vẫn sẽ còn nguyên
Dịu dàng chạm tay, một nụ hôn
Tình yêu sẽ lại hân hoan thức giấc.”

Noah.”

Trong những ngày cuối cùng Allie còn nhớ được trước khi căn bệnh Alzheimer chuyển nặng, cô đã viết cho Noah một lá thư, lá thư mà anh đã dùng cả phần đời còn lại để khắc ghi trong trí nhớ:

“Noah thương yêu,
(…)
Xin đừng cáu giận với em vào những ngày em không nhớ ra anh, cả hai ta đều biết rằng những ngày ấy sẽ đến. Hãy biết rằng em yêu anh, rằng em sẽ luôn yêu anh, và dù bất cứ điều gì xảy đến, hãy biết rằng em đã sống một cuộc đời tuyệt vời nhất có thể. Cuộc đời em bên anh.

Và nếu anh cất lá thư này đi để đọc lại, lúc ấy hãy tin vào những lời em đang viết cho anh lúc này. Noah, dù anh ở đâu và dù bất cứ lúc nào, em cũng yêu anh. Lúc viết lá thư này em yêu anh, và lúc anh đọc lá thư này em cũng yêu anh. Và em thật lòng xin lỗi nếu sau này em chẳng thể nói với anh điều ấy nữa. Em yêu anh sâu sắc, chồng của em. Anh luôn là giấc mơ của em, như anh đã từng.

Allie.”
 
4. Thế giới kết thúc dịu dàng đến thế | Ichikawa Takuji
Lá thư cho cảm xúc vĩnh cửu
 


Nàng là mối tình đầu của Takurou. Những điều đầu tiên bao giờ cũng đặc biệt, hơn hết vì chúng có nàng. Tình yêu đầu tiên, lần hẹn hò đầu tiên, và cả những lá thư đầu tiên:

“Nếu em tha thứ cho anh, anh mong em từ giờ luôn ở bên anh. Nếu được như vậy, anh sẽ vì em mà xướng tên sao trời. Anh sẽ thuật lại bí mật yêu đương của loài bươm bướm, sẽ tiết lộ vận mệnh của chiếc đồng hồ được đặt theo tên nữ hoàng Marie Antoinette.
Thế nên, em làm ơn tha thứ cho anh…
Anh sẽ không bao giờ phải lòng người con gái nào khác ngoài em. Không đời nào, không đời nào, không đời nào!

Yoshizawa Takurou.”

Những ngày xưa, lúc đêm đen giá lạnh, trước khi chìm vào giấc ngủ, Takurou luôn đọc thư nàng bên ánh lửa củi:

“Yoshizawa ơi,
(…)
Khi chìm trong những mơ tưởng ấy, lúc nào trái tim tớ cũng trở về thị trấn có Yoshizawa.
Tớ chẳng hồi tưởng được gì ngoài những kỉ niệm vô cùng dịu dàng và tươi vui.
Lúc bọn mình ngắm hoàng hôn dưới chân tháp. Lúc làm chiếc đồng hồ trong xưởng đến tận khuya. Điệu nhảy của hai đứa. Đúng rồi, tớ với cậu còn đến nhà tắm công cộng nữa nhỉ. Hôm ấy tớ đã hào hứng biết bao, giờ nghĩ lại còn hơi đỏ mặt. Giá như một lúc nào đấy, tớ lại được đi nhà tắm công cộng cùng Yoshizawa thì vui biết mấy.
Cậu là một người rất tuyệt vời. Ở bên cậu tớ thấy rất vui.

(…)

Yukino.”
 
 
 
 

Leave a Reply

Your email address will not be published.