Nhận xét về Bạch Dạ Hành

Bài tham gia minigame trên trang Nho Xanh

Nhắc đến trinh thám, thì có lẽ “Bạch Dạ Hành” là cuốn sách ám ảnh tôi nhất…. một hành trình trong đêm trắng…nó biến cả Yukiho và Ryoji trở thành những tên tội phạm mà khi đứng trước quan tòa lương tâm, chúng ta phải dùng dằng giữa việc chỉ trích hay cảm thông. Có lẽ không còn tác phẩm nào vẽ ra nỗi đau này đau hơn Bạch Dạ Hành, nỗi đau sản sinh từ tệ nạn không bao giờ có thể tha thứ, nỗi đau khiến cả cuộc đời của nạn nhân trở nên trầy xước và đen kịt…..biến chúng thành hai kẻ “cộng sinh” đáng sợ nhất – như cá bống trắng và tôm pháo, biến cái hành trình đi tìm ánh sáng của chúng chìm sâu thêm vào trong bóng tối. 

Ước mơ của Ryoji là “một lần được đi dưới ánh mặt trời” nhưng rốt cuộc đến tận lúc chết cậu vẫn chọn bóng tối để riêng mình Yukiho được rạng rỡ. Còn Yukiho dường như hoạch định được cả cuộc đời mình từ ngày bé để trở thành một cô gái chói lòa nhưng cũng chỉ càng chìm sâu vào đêm trắng. 


“Bầu trời của tôi không có mặt trời, chỉ toàn là bóng đêm nhưng không hề tăm tối. Vì đã có thứ khác thay thế cho mặt trời. Vì mặt trời tôi chưa bao giờ có, nên tôi không sợ mất đi”. Phải, mặt trời của Yukiho chính là Ryoji, tròn trịa và rực rỡ như tấm giấy cậu đã cắt cho cô năm nào. 


Lới cuối cùng vẫn phải cảm ơn Keigo, cảm ơn Nhã Nam vì đã đem một ấn phẩm “Bạch dạ hành” gần như hoàn hảo về mặt nội dung cũng như hình thức

Bao Huy

Leave a Reply