“NẾU EM KHÔNG PHẢI MỘT GIẤC MƠ”, MÌNH SẼ “GẶP LẠI” NHAU ĐỂ VIẾT TIẾP “CHUYỆN CHÀNG NÀNG”.

Bầu trời xám đục vẩn vơ mấy đám mây trắng như tờ. Ra ban công ngước mắt lên trời, bỗng thấy “hôm nay trời nhẹ lên cao, tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn”, định bụng xuất khẩu thành mấy vần thơ con cóc để kêu trời mưa, nhưng ngặt nỗi mồm miệng lòng dạ toàn khoai nên ngồi mãi cũng chỉ ra vài chữ: “Cái sự đời sao mà khoai quá”. Hè rồi ai cũng đi du lịch, mấy cô bạn đăng ảnh ra biển tắm chơi, tôi suy tư “không lẽ chấp nhận ở nhà?”. Tay với cuốn sách trên kệ, tôi nghĩ có lẽ theo chân Marc Levy, đi “phượt” qua Paris rồi London một chút rồi về thì hay hơn nhỉ?

Bộ ba Nếu em không phải một giấc mơ, Gặp lại và Chuyện chàng nàng có lẽ đã quá quen thuộc với những mọt sách ghiền Marc Levy. Nếu bạn thấy đời mình đắng cay và mệt mỏi, quay qua gặp Lauren chắc sẽ đều tự vỗ ngực an ủi: “Dẫu sao cũng đỡ hơn cô ấy”. Nữ bác sĩ nội trú làm việc không biết trời trăng, xung quanh hết thảy là bệnh nhân, cáng cứu thương, hồ sơ bệnh án,…vân vân và mây mây. Ơn trời, sau hơn hai mươi tư tiếng xoay như chong chóng, cô được hai ngày nghỉ phép. Thế rồi khi đang nếm mùi hạnh phúc say sưa trong ánh nắng chan hòa ngày mới, nở một nụ cười siêu say cảm tưởng như mình là minh tinh điện ảnh thì “bùm”, chiếc xe già đỏng đảnh lật ngửa còn Lauren thì bị hất tung lên rồi rơi bịch xuống, kéo theo những chuỗi ngày “tập làm một hồn ma đang sống”. Arthur cũng không khá khẩm hơn là bao khi vừa chuyển đến căn hộ mới mua thì phát hiện nơi đó có ma. Cũng may Lauren là cô ma dễ thương nên mới có truyện cho chúng ta đọc.

Ông bạn thân-ai-nấy-lo Paul của Arthur, sau khi trải qua diễn biến ly kỳ làm bóng đèn tuýp sáng trưng cho chuyện tình của bạn, đến lượt bản thân dính vào vô số chuyện trời ơi đất hỡi, bỗng dưng cuốn sách mình viết lại không phải của mình, niềm tin vào cuộc sống hay tình cảm đều vỡ vụn. Mia một ngày đẹp trời đau khổ đến vụn vỡ khi anh chồng diễn viên ngoại tình với nữ vai phụ. Thật là màn hoán đổi vai ngoạn mục.
Tưởng chừng như những nhân vật này ai ai cũng đến bước đường cùng, thế nhưng tuyệt nhiên không hề xuất hiện một phút giây tuyệt vọng trong những trang văn của Marc Levy. Họ có đau khổ, có buồn bã, có thất vọng nhưng chưa từng thôi hy vọng. Lauren và Arthur vẫn cố gắng tìm cách khắc phục tình trạng trớ trêu quái ác, để cho nữ bác sĩ dũng cảm được trở lại cuộc đời. Paul vẫn viết và Mia vẫn dứt khoát rũ bỏ. Mọi thứ chỉ thật sự chấm dứt khi bản thân mình từ bỏ và đặt dấu chấm hết. Trái đất chưa bao giờ ngừng quay, chúng ta đừng bao giờ ngừng lại.

Không khó để nhận ra những cặp bạn thân bài trùng là một trong những điểm nhấn đặc biệt luôn xuất hiện trong tất cả những tác phẩm của Marc Levy. “Tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy, bạn thân mến.” Cuộc đời thiếu sót biết bao khi bạn đứng đơn độc một mình. Chúng ta mạnh mẽ không phải vì chúng ta đều hoàn hảo, mà vì biết dựa vào nhau. Paul không ngần ngại tham gia phi vụ trộm xe trộm bệnh nhân cùng Arthur, chẳng phải anh tin vào câu chuyện hoang đường, đơn giản anh làm vì tình bạn. Vì đó là bạn mình. Daisy chứa chấp Mia rồi hùa theo “bộ phim” cô nàng lên kịch bản, dẫu cho mồm miệng vẫn chối đây đẩy và mắng như tát nước. Vì đó là bạn mình. Bạn bè là cái đứa gì kỳ lạ lắm, không quen không biết không cùng cha cùng mẹ, thế mà tự dưng nhảy bổ vào đường mình đi, gọi cha mẹ mình là cha mẹ, chọc cho mình tức điên mà vẫn phải ngậm đắng nuốt cay, là người đầu tiên cười như được mùa khi mình có chuyện mất mặt, chửi mắng mình sa sả thế mà cứ không rời được nhau. Nhưng cũng ra trò bảo vệ đầu tiên, ai động vào bạn là nó xử đẹp rồi bảo: “Đánh chó cũng phải trông mặt chủ.” Những lời mắng chửi đôi khi chứa đựng yêu thương nhiều hơn vài câu ngọt nhạt. Tình bạn lãng mạn không kém gì tình yêu.

Còn tình yêu thì…nhiều người hay than thở rằng giờ đây họ không còn tin vào thứ ấy nữa. Nhịp sống quá nhanh, người ta yêu nhau chớp nhoáng rồi cũng biến mất chớp nhoáng. Thực ra, chẳng ai định nghĩa được tình yêu thế nào cho đến khi vập vào nó. Trưa hôm ấy ăn nhầm đĩa bún đậu bị thiu, đâm ra ghét bún đậu, không phải vì bún đậu không ngon, không phải bạn không ăn được bún đậu. Nếu đổi qua hàng khác, biết đâu tấm tắc khen bún đậu cả đời. Quán này không ngon, không có nghĩa tất cả đều tệ.
Chồng cũ của Mia dở tệ, nhưng không vì vậy mà Mia mất đi niềm tin nơi những người đàn ông khác. Tình yêu là chuyện của trái tim, đầu bạn nghĩ, miệng bạn nói nhưng nơi lồng ngực trái chẳng nghe theo đâu. “Tình yêu luôn luôn mới. Nó luôn dẫn chúng ta tới đâu đó. Chúng ta phải chấp nhận nó, vì nó là thứ nuôi dưỡng cuộc sống của ta. Nếu từ khước, chúng ta sẽ chết đói, trong khi chúng ta ngước nhìn lên những cành trĩu quả của cây đời, nhưng lại không đủ can đảm vươn tay hái. Vào giây phút ta bắt đầu tìm kiếm tình yêu thì nó cũng bắt đầu tìm kiếm ta. Và cứu ta.” Đừng ai nói yêu vào làm ta khổ. Sự khổ đau duy nhất là tim không còn cảm giác. Nhờ tình yêu, Arthur và Lauren cứu nhau khỏi bàn tay của thần chết. Nhờ tình yêu, Paul có thể an tâm ngồi trên máy bay mà không còn run sợ. Nhờ tình yêu, bạn có thể làm những điều không tưởng và vượt qua khó khăn cùng cực xuất hiện như muốn hất văng tất cả.

Nếu bạn còn đang vắt tay lên trán, ủ ê vì hạ chí nóng như hòn than, không biết làm gì để đi qua những chán chường hay bế tắc của tuổi trẻ, thì đọc sách là một lựa chọn hoàn hảo nhỉ! Bộ ba Nếu em không phải một giấc mơ, Gặp lại, Chuyện chàng nàng hẳn nhiên là đầu sách hợp lý nhất quả đất này rồi. Bằng lời văn hóm hỉnh, hài hước nhưng cũng không kém phần lãng mạn, sâu sắc, Marc Levy đưa bạn trải nghiệm “chuyến du lịch tâm hồn” với đủ mọi cảm xúc tinh vi nhất, giúp bạn không chỉ bổ sung không chỉ Vitamin C-ười mà còn đủ loại thần dược cho trái tim. Bạn đã sẵn sàng chưa?

#Diệu_Anh

Leave a Reply

Your email address will not be published.