Lấp lánh – Nguyễn Thị Thu Hằng [Mọt sách Nhã Nam 2017]

Nếu có một từ để miêu tả về quyển sách đang được nói tới và câu chuyện của nó, tôi nghĩ từ “lạ” khá thích hợp.

 

Mutsuki và Shoko có lẽ sẽ giống phần đông những gia đình nhỏ khác, nếu Shoko không mắc chứng bệnh tâm thầm nhẹ. À không, cho dù bệnh của Shoko có nặng hơn nữa, tôi tin họ vẫn sẽ được coi là một gia đình ‘bình thường’, nếu Mutsuki không là gay.

 

Mutsuki sẽ là người chồng gần như hoàn hảo trong mắt của một người vợ: anh dịu dàng, biết chăm sóc, ngoại hình sáng sủa và có công việc ổn định. Anh bao dung sự kì quặc của Shoko và luôn mong muốn cô được sống là chính mình, dù điều đó kì lạ đến thế nào.

 

Cô tưới nước trà cho cây ngọc giá và khẳng định nó thích nhất vị hồng trà. Cô ghi biểu đồ cho cá vàng bơi trong phòng tắm. Cô hay nhõng nhẽo và hờn dỗi như trẻ nhỏ, mỗi khi như thế, cô lại khóc ầm ĩ và sợ hãi bị bỏ lại. Vì cô biết, những ảo giác xuất hiện ngày càng dày đặc không phải do bệnh nghiện rượu mà do cô đã trót yêu Mutsuki, người không hề yêu cô.

 

Họ bên nhau vì cả hai đều cần một gia đình, rồi cũng phải hứng chịu những nỗi đau riêng vì chính mong muốn đó. Một cặp vợ chồng kỳ lạ. Những mối quan hệ bất thường.

 

Trong một giọng văn hết sức giản dị.

 

Tôi luôn không ngừng ngạc nhiên về cách kể chuyện của các tác giả Nhật. Đa phần những tác phầm Nhật mà tôi từng đọc đều mang một vẻ hết sức khoan thai khi kể lại những câu chuyện đầy “sóng gió”, để khi bạn khép quyển sách lại, đọng lại nhiều nhất vẫn là cảm giác bình yên và những nỗi bâng khuâng vẩn vơ. Nhẹ nhàng như một dòng nước.

 

Ekuni Kaori hoàn toàn kế thừa và phát huy điều này trong Lấp Lánh. Ngôn từ miêu tả giản dị, tinh tế không những dịu dàng hóa đi một câu chuyện tưởng chừng như là một bi kịch, mà còn làm nổi bật lên những nỗi niềm mà tác giả muốn gửi gắm ở mỗi nhân vật – thứ tình cảm ‘quên mình’ giữa những người trẻ.

 

Mutsuki luôn cảm thấy tội lỗi khi đối diện với tình cảm của Shoko. Anh chăm có cô từng li từng tí. anh tìm mua bằng được donuts vị Nho khô cho Shoko, dặn dò cô đổi xe bus để về nhà, anh giàn xếp những cuộc hẹn “tình cờ” cho cô. Hay Kon – “kẻ thứ ba” trong mối quan hệ của bọn họ, đòi đấm Mutsuki vì đã vô tâm với Shoko, rồi lại chấp nhận lùi xuống để bảo vệ gia đình nhỏ của hai người. Và chính Shoko, dù cô luôn ghen tị khi chứng kiến mối quan hệ sâu sắc giữa người chồng hờ và người anh yêu, trong tận cùng của sự chịu đựng vẫn không chọn cách hận Kon, mà lại tìm kiếm và thuyết phục cậu ở lại bên cạnh Mutsuki.

 

Ai trong số họ đã hy sinh nhiều hơn? Liệu cái kết an lành như Lấp Lánh đã đủ trọn vẹn? Nếu đó là bạn, nếu đó là tôi, liệu chúng ta sẽ làm thế nào? Tôi luôn tự hỏi mình những câu như thế, mỗi khi dành thời gian để đọc lại quyển sách. Một câu chuyện nhẹ nhàng, lại đặc biệt “Lấp Lánh” trong những ngày mưa.

 

“Ăn cơm xong, Shoko pha trà cho ba người. Tôi, cô ấy và cây ngọc giá.
– Mutsuki này, anh biết chuyện sư tử bạc không?- Vừa dốc rượu Rum vào trà Shoko vừa hỏi.
– Chuyện về máu hay về thịt chăng?
Shoko tỏ vẻ không đồng tình, bảo không phải, mà là truyền thuyết cơ.
– Hóa ra là truyền thuyết.- Tôi thở phào, nhấp một ngụm trà pha với rượu Rum.
– Em kể đi, chuyện như thế nào?
Theo lời kể của Shoko, cứ mấy chục năm một lần, ở đâu đó trên trái đất sẽ có nhiều chú sư tử trắng được sinh ra cùng một lúc. Nghe đâu chỉ là do sắc tố quá nhạt nên chúng bị những con khác tron đàn hắt hủi, và không biết tự lúc nào chúng dần dần biến mất khỏi bầy.
– Nhưng nghe nói,- Shoko tiếp tục,- chúng là những con sư tử có phép thuật. Chúng rời khỏi bầy đàn, tới một nơi nào đó và lập ra cộng đồng riêng của chúng. Chúng ăn cỏ. Và, tuy chưa được chứng minh, nhưng chúng chết rất sớm. Sức sống của chúng vốn đã yếu lại không ăn mấy nên tất cả chúng đều chết sớm. Chết vì nóng hoặc vì lạnh. Người ta kể rằng lũ sư tử đứng trên những tảng đá, bờm của chúng vờn bay theo gió có màu trắng hay đúng hơn là màu bạc đẹp tuyệt vời.
Shoko nói như vô tình. Những con sư tử ăn cỏ chết vì nóng hoặc vì lạnh!? Tôi chưa từng nghe thấy chuyện đó. Chưa biết phải trả lời thế nào thì Shoko nhìn thẳng vào tôi.
– Thỉnh thoảng em vẫn nghĩ những người như anh
Mutsuki cũng giống như những con sư tử bạc.”

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (2 chấm điểm, trung bình được: 6.00 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: