Kitchen – Bài cảm nhận của Ly Truong Thanh Que

Một trong những lí do tôi có ấn tượng sâu đậm với các tác giả Nhật, đó là bạn có thể nhận ra một thứ gì đó rất riêng, rất đặc trưng trong những trang viết của họ, ngay cả khi bạn chưa biết họ là ai hay đến từ đâu. Cái chất Nhật thấm đẫm trong từng câu chữ đó, hẳn là xuất phát từ chính tâm hồn người dân đất nước mặt trời mọc đi? Một dạng hình hài nội tâm phức tạp, đan xen giữa thực tại và mơ mộng, … giữa sự giản đơn chắc chắn đến thô mộc và nét lãng du nhẹ nhàng như tơ vương vít lấy lòng người.

” là một tác phẩm hội tụ được tất cả những điều ấy. Đôi khi đọc các tác phẩm của , tôi có cảm giác mình đang trôi giữa một dòng sông vô định mà hai bên bờ cũng là đôi thái cực trái ngược nhau : một bên là cuộc sống hằng ngày chân thực và đầy âm thanh sinh động, nơi kia lại phủ một lớp sương mỏng bồng bềnh tựa như rất “ảo”. Để nắm bắt những gì bà muốn truyền đạt đến độc giả, chúng ta phải chăng nên nhắm mắt lại, không để những viễn cảnh đôi bờ đó làm xao nhãng, rồi cảm thụ những đợt sóng tinh tế vỗ về, mang ta đến nơi ta muốn, chạm vào thứ khiến ta thấy lòng rung động ở một cung bậc hoàn toàn khác lạ từ trước đến nay?
 
Khép mi và cùng trượt trên những đợt sóng mơ hồ mà sao rất thực ấy, tôi nghe thấy những âm vang vọng lại từ tâm hồn của Mikage, Yuichi và Eriko. Của một người con gái đối diện với nỗi mất mát bằng cách trải tấm đệm lên sàn bếp và ngủ ở đó suốt những đêm dài sau cái chết của người bà – người thân duy nhất còn lại bên cô. Của người con trai kì lạ muốn giơ đôi tay ra với cô gái ấy mà trong lòng cũng không rõ nguyên do, để rồi chính cậu cũng chịu một nỗi đau tương tự. Và của một người cha cải giới ôm trong lòng một tình yêu dịu dàng thuần khiết với người vợ quá cố. Tất cả họ, trong những xoay vần, những đớn đau, những dịu ngọt của cuộc đời, đã tìm đến nhau, tựa vào nhau, ủ ấm cho nhau bằng ngọn lửa không chỉ đến từ căn bếp nhỏ. Họ vốn khép mình trong tiểu vũ trụ nho nhỏ của riêng bản thân cùng một vài người khác, vậy mà giờ đây, trong những hoàn cảnh trớ trêu và kì lạ, họ mở nhẹ cánh cửa đóng kín ấy cho nhau … Dù đó chỉ là một chiếc cốc vẽ hình quả chuối mừng chuyển nhà, hay một giấc mơ “tâm linh tương thông” chẳng đâu vào đâu giữa Mikage và Yuichi, tôi vẫn thấy, lấp lánh đâu đó, hi vọng và tình yêu lại đâm chồi biếc.
Tưởng như cái chồi non be bé ấy, sau khi Eriko ra đi, sẽ lại héo tàn như cây dứa Eriko mua cho người vợ đang hấp hối của mình; thế nhưng, cái mầm xanh ấy vẫn tồn tại, dù rất chật vật, trong lòng những người ở lại. Cả Mikage và Yuichi đều trải qua một thời gian khủng hoảng sau cái chết bất ngờ của Eriko. Đối với Yuichi, đó là nỗi đau mất mát người thân yêu nhất, còn với Mikage, đây đã không còn là lần đầu tiên bóng đen của thần chết phủ lên cuộc sống cô. Nỗi tuyệt vọng sau khi vừa có lại được chút hi vọng chính là điều đáng sợ nhất mà cuộc sống có thể bày ra để thử thách con người. Thế nên không có gì lạ khi hai con người đang cùng trải qua thử thách ấy lại đang phải tranh đấu với những mâu thuẫn tự sâu thẳm bên trong và cả những ngập ngừng đối với người kia. Họ có thể đồng cảm với nhau sâu sắc : “khi hai con người cùng nhau trải qua chiều dài của năm tháng, vào những khoảnh khắc ấy, giữa họ sẽ xuất hiện một mối cảm thông sâu sắc, giống hệt một thứ thần giao cách cảm vậy”, nhưng đồng thời cũng e dè khi nghĩ đến chuyện cùng nhau bước tiếp : “… Đôi khi, tôi và Yuichi cùng gắng leo lên một cái thanh rất cao nhưng mỏng mảnh, trong bóng tối đen đặc, để nhòm xem chiếc vạc dầu dưới địa ngục. Chúng tôi chăm chú nhìn biển lửa sủi bọt đỏ ngầu đang sôi trào trong cái hơi nóng hầm hập đến chóng mặt. Bên cạnh mình rõ ràng là người bạn thân thiết và quan trọng hơn bất kỳ ai trên thế gian này, vậy mà hai người chẳng hề nắm lấy tay nhau. Mỗi người đều có cái tính cách ấy, cái tính cách nhất quyết phải đứng trên đôi chân của chính mình, mặc cho nỗi lo sợ đang len lỏi ở trong lòng.” Nơi họ đang đứng, cái vực sâu đáng sợ ngăn cách giữa cuộc sống tươi đẹp này và cái chết cứ chực chờ ẩn hiện, “không phải một nơi mà con người và con người có thể se nên được những sợi chỉ bình yên”.

Vậy mà, họ đã cùng nhau dệt nên tấm thảm an bình ấy, từ chính trong sâu thẳm đau thương. Không phải là một cái vùng dậy mạnh mẽ từ màn đêm đen kịt, mà chính cái nội tại dịu dàng và ngập tràn tình thương, thương cho người quá cố và cho cả người đang cùng ở lại với mình, đã đem họ, một lần nữa, đến với nhau. Hình ảnh Mikage cứ thế ôm hộp Katsudon đi một quãng đường dài đến với Yuichi trong đêm lạnh buốt, là hình ảnh ấm áp nhất của thiên truyện này. Có thể đến giờ phút đó, họ chỉ mới lại nhẹ mở cánh cửa đã đóng khép kia một chút, và vẫn còn đó vô vàn những đường gấp khúc trong lòng mỗi người, nhưng khi cả hai ở bên nhau, họ hiểu rằng họ vẫn cần nhau thế nào, rằng họ phải tiếp tục tiến về phía trước. Khi Yuichi và Mikage quyết định trở về, tôi như thấy cái chồi xanh kia lại ánh lên một tia sáng óng mượt.

Trong Kitchen, và cả trong câu chuyện nhỏ kèm theo “Bóng trăng”, chủ đề bao trùm lên tất cả chính là cái chết. Một chủ đề nặng nề như thế, nghe thập phần “đen tối” như thế, lại được Banana trải ra trước mắt chúng ta nhẹ nhàng mà tinh tế đến không ngờ. Có lẽ, điều khiến tôi có thể rung động nhiều đến vậy khi lần giở từng trang tác phẩm này, chính là vì trong tôi cũng có những ám ảnh mông lung về sự cách xa do cái chết mang lại. Những xúc cảm khi mất đi người thân yêu, những sợ hãi khi thấy mình cô độc chống chọi lại tất cả, cánh tay vươn ra nhưng lại không đủ can đảm nắm lấy tay những người bên cạnh, tất cả những thứ ấy, với tôi là rất thật. Mà có lẽ, trong đời mỗi con người thì ai rồi cũng sẽ có lúc trải qua những điều tương tự. Dường như, khi khép lại quyển sách này, điều mà ta giữ lại được trong tim, có thể bao gồm cả những ám ảnh khôn nguôi lan tỏa khắp tâm hồn. Nhưng từ một cánh cửa sổ nhỏ nào đó, con chim xanh hạnh phúc vẫn hát vang, rót vào nơi đây những giọt nắng ấm áp; từng giọt, từng giọt, lan tỏa trong ta thành biết bao hy vọng và tin yêu.

Leave a Reply

%d bloggers like this: