Khi em chạm phải một nỗi buồn – Có những nỗi buồn thật đẹp, ấy là nỗi buồn của tuổi trẻ!

Có người nói rằng, ở tuổi trẻ, rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương, đi hướng nào cũng chạm phải nỗi buồn. Những nỗi buồn của tuổi trẻ vừa hao hao giống nhau nhưng cũng lại mang những nét rất riêng. Là một người đã từng đi qua những tháng ngày tuổi trẻ ấy, tác giả Chương Đặng đã viết tặng cho các bạn trẻ mà anh thân thiết gọi bằng “em” ở cuốn sách “Khi em chạm phải một nỗi buồn” những điều anh chiêm nghiệm được:

“Gửi em thân mến, 

Tôi viết những dòng này cho em, là bởi vì tôi cũng từng như em, chúng ta đều như nhau, nhỏ bé trong cuộc đời rộng lớn này…

Thân thương.”

Chân tình, nhẹ nhàng mà sâu sắc là những ấn tượng rõ nét mà bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được khi đọc cuốn sách chưa đầy 300 trang này. “Khi em chạm phải một nỗi buồn” gồm bốn phần chính: sống trong đời – sự tự hủy hoại thời công nghệ – gặp ai giữa nhân gian – tự nhủ. Mỗi phần gồm nhiều bài viết về các vấn đề mà người trẻ đang gặp phải: Chuyện trau mình, chuyện gặp người, chuyện trên mạng xã hội và cuối cùng là lời tự nhủ.

Những chủ đề được nhiều bạn trẻ quan tâm được Chương Đặng bóc tách, phân tích một cách rất riêng, không gai góc, không trực diện mà chỉ nhẹ nhàng lật mở. Từ chuyện sống xanh, sống organic, chuyện về lòng trung thực cho tới thói xấu thảo mai, chuyện về những thói quen nhỏ, những hoạt động quen thuộc song hiếm ai nhắc cho người trẻ hiểu như đi taxi Sài Gòn, đi khách sạn rồi uống rượu vang hay tiền tip.

Phần ấn tượng nhất của cuốn sách có lẽ là trang viết về Sự tự hủy hoại thời công nghệ. Nếu phải chọn một điều khiến người trẻ khác biệt và băn khoăn nhất hiện tại, khó lòng mà không lựa chọn mạng xã hội. Chương Đặng nhấn mạnh với người trẻ về việc “chơi” facebook và tiếp nhận thông tin trên thế giới ảo đó như thế nào để không trở thành những con zombie. Vì anh biết một điều quan trọng rằng “Bạn không hủy hoại thế giới thôi chưa đủ, bạn không tự hủy hoại chính mình để còn có thể hân hoan đón ánh mặt trời lên, khi bình minh của tương lai vừa ló dạng.”

Khi em chạm phải một nỗi buồn” không phải là một cuốn sách có thể đọc nhanh, đọc vội, đọc liền một mạch bởi đây là một cuốn sách để đọc và ngẫm, đọc từng chút một, để hiểu, để thấm, để nghĩ ngược, nghĩ xuôi về những điều mà Chương Đặng chia sẻ. Có thể nhiều quan điểm mà tác giả viết khiến bạn không đồng tình, nhưng đó là một điều tất yếu. Vì thế giới này vốn dĩ rộng lớn, chính những suy nghĩ khác nhau làm thế giới ấy trở nên rực rỡ sắc màu hơn. 

Nếu một ngày bạn nỗi buồn gõ cửa trái tim bạn, những muộn phiền của tuổi trưởng thành len lỏi vào cuộc sống của bạn, đừng sợ hãi, cũng đừng quá lo lắng. Bạn biết không, đó là một điều tất yếu của cuộc sống này, có nỗi buồn để ta biết trân trọng niềm vui, có lo âu để mình yêu sự an yên ở đời. Vậy nên, khi chạm phải một nỗi buồn hãy thử lắng nghe trái tim, rộng mở tâm hồn như những dòng mà tác giả Chương Đặng viết:

“Mỗi khi tôi nhìn ra sân nắng hay chạm phải một nỗi buồn nào đấy… tôi lại tập thói quen nhìn xa hơn một chút, biết đâu gặp những mối quan tâm thiết thực khác để mà tương tác, đối đãi, từ đấy, có thể chuyển hóa nỗi buồn của mình thành hành động cụ thể, giải phóng khỏi sự u trầm, vốn không tốt cho tâm hồn con người.”

© Thảo Trần

About midori

Frankly my dear ...

View all posts by midori →

Leave a Reply

Your email address will not be published.