Kẻ móc túi (Review của Winny Win Winny)

Nakamura Fuminori sinh năm 1977 tại Nhật. Năm 2002, ông bước chân vào văn đàn Nhật Bản sau khi nhận giải thưởng Shincho với tác phẩm “Khẩu súng”. Các tác phẩm tiếp theo của ông luôn được độc giả đón nhận và nhận nhiều giải thưởng danh giá, trong đó “Kẻ móc túi” (Thief) nhận giải Oe Kenzaburo, được dịch sang mười hai thứ tiếng, nằm trong danh sách “12 tiểu thuyết hay nhất năm 2012” do tờ Wall Street Journal bình chọn. 

Kẻ móc túi – Ảnh của

   Gã là một kẻ móc túi có tài năng thiên bẩm, sống lang bạt không bạn bè và người thân ở một đô thị phồn hoa Tokyo. Gã có thể sử dụng thuận cả hai tay, lúc nào cũng chình chu trong bộ trang phục sang trọng để dễ lẫn vào đám đông mà không bị nghi ngờ và mang giày thể thao để đề phòng phải chạy trốn. Gã móc túi kẻ giàu có, chỉ lấy tiền và để lại ví vào hòm thư. “Xây lưng che ánh mắt những người đứng bên phải, tôi gập tờ báo lại, chuyển sang tay bên trái rồi từ từ hạ tờ báo xuống làm vật chắn, sau đó thọc ngón trỏ và ngón giữa tay phải vào túi ông ta. Ánh sáng đèn huỳnh quang phản chiếu trên cúc ống tay áo khoác khẽ lướt qua khóe mắt. Tôi nhẹ nhàng hít vào và cứ vậy nín thở. Ngón tay đã kẹp được vào ví, tôi nhẹ nhàng rút ra. Một luồng điện chạy dọc từ ngón tay lên đến vai, tôi cảm giác như cơ thể dần nóng lên. Tôi cố tự nhủ rằng vô số ánh mắt giao nhau của những người xung quanh đều không hướng vào chỗ duy nhất này. Vừa cố kìm nén sự run rẩy trên những ngón tay đang cầm ví, tôi vừa kẹp chiếc ví vào giữa tờ báo đã được gấp lại, chuyển sang tay phải rồi cho vào túi trong áo khoác mình.”

   Cứ cho là gã xấu xa, nhưng gã cũng là người đã can thiệp khi thấy cô bé nữ sinh bị sàm sỡ trên tàu điện ngầm, ra tay giúp đỡ mẹ con đứa trẻ gầy gò trộm đồ trong siêu thị trước khi bị bắt quả tang. Gã hẳn cũng chỉ xem hai mẹ con ấy là người lạ qua đường cho đến khi đứa trẻ xuất hiện trước nhà gã. Gã đã cho tiền nó, dạy cho nó vài ngón nghề móc túi, chơi cùng nó, ở bên nó. Một lớn một bé lạc lõng và cô độc đã nương tựa vào nhau như thế. Có thể vì gã nhìn thấy trong đứa trẻ hình ảnh mà gã đã từng, hoặc là hy vọng đứa trẻ sau này sẽ đừng theo cong đường móc túi chuyên nghiệp nhưng mông lung như mình.

Tài năng của gã được một ông trùm trong thế giới ngầm để mắt đến. Sau phi vụ trộm nhà một chính trị gia, gã tiếp tục bị lựa chọn thực hiện liên tiếp ba vụ móc túi. Gã không có sự lựa chọn nào khác, bởi an nguy của mẹ con nhà kia giờ đây lại nằm trong quyết định này của gã. Và gã cũng không được phép thất bại, bởi khi đó, gã sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

   Gã đã có thể từ chối nhiệm vụ, dù sao hai mẹ con kia cũng không can hệ gì đến một kẻ lang bạt vô định như gã. Nhưng gã đã vì họ, làm những điều xấu xa và nguy hiểm để hy vọng vào một điều tốt đẹp hơn, để đứa trẻ được ăn mặc đàng hoàng tử tế một chút, để nó thoát khỏi đòn roi bạo lực của người tình của mẹ nó. Đứa trẻ như một tia nắng ấm áp khẽ lướt qua màn đêm u tối đã ngự trị quá lâu trong cuộc sống của gã. Vì điều đó, gã sẵn sàng mạo hiểm. Nhưng kết quả của trò chơi thì không phải do gã tự quyết định. Số phận của gã do người khác nắm giữ hay bị người khác nắm giữ là số phận của gã?

   “Kẻ móc túi” là một tiểu thuyết đen (noir) viết về thế giới ngầm và tội phạm, nên dù có là một tên móc túi thì gã vẫn hiện ra với hình ảnh đầy đủ của một con người: có lòng trắc ẩn, không đứng nhìn trước bất công, cũng có sự lạc lõng trong một thế giới rộng lớn, có niềm hy vọng vào một đứa trẻ xa lạ, và có những khát khao rất bình dị. Với họ, thế giới không chỉ đơn giản xoay quanh đúng sai thiện ác mà đó là thế giới định nghĩa sự công bằng theo cách riêng: “mày có công nhận rằng nếu không có khái niệm ‘sở hữu’ thì hiển nhiên sẽ không có khái niệm ‘trộm cắp’ không? Chừng nào trên thế giới vẫn còn dù chỉ một đứa trẻ đói ăn thì chừng đó mọi sự sở hữu đều là xấu.” Thế gian này chẳng phải có duy nhất một thế giới cho một hệ thống người mà nếu sai lệch khỏi nó thì sẽ là tội phạm, họ có một thế giới riêng của mình. Đúng sai thực chất chỉ là cách con người nhìn nhận và lấy ý kiến đa số để tạo ra pháp luật và quy tắc, nhưng vẫn còn những điều không thể phân định. Như gã, ngạc nhiên thay không phải móc túi vì tiền bạc, mà đơn giản vì gã có khả năng làm điều đó. Gã không phải là người hùng cũng không mong trở thành anh hùng. Gã chỉ mơ ước những điều giản dị: đến London so tài nghệ thuật móc túi, lấy tiền của bọn nhà giàu chia cho đám trẻ con đường phố. Dù có là một tên tội phạm, gã vẫn chỉ khát khao có thể được làm những điều mình thích thôi. Và ở phía xa, tòa tháp sắt khổng lồ sừng sững lặng im quan sát gã, không phán xét. Cái tên của gã chỉ được nhắc đến duy nhất một lần như thể gã không muốn để lại dấu ấn ở bất cứ đâu, gã sẽ đến và đi bất cứ lúc nào, gã đã ở đây nhưng thực chất là vô hình.

   Truyện có nhân vật chính thú vị có thể khai thác rất nhiều tầng sâu của suy nghĩ và cảm xúc, nhưng trong quyển sách 150 trang, điều đó không nhiều. Người yêu cũ của gã thoáng qua ở vài trang mà không rõ vai trò và mục đích là gì cũng như không có ảnh hưởng sâu sắc gì đến hiện tại. Tuyến nhân vật phụ thì bị cắt phũ phàng ở phần cuối, bởi vì nhân vật chính hết chuyện thì họ cũng hết chuyện theo. Truyện kết thúc nhanh và cụt, với nhiều câu hỏi đặt ra mà không có câu trả lời cũng không có phương hướng gợi mở suy nghĩ về câu trả lời. Hay vì vốn không có bất kỳ đáp án nào cho số phận sống chết không ai hay biết của gã?

♥ Đánh giá: 3/5.

♥ Yêu thích: 2.5/5.

Bài viết của bạn Winny Win Winny:
http://winnywinwinny.blogspot.com/2017/04/ke-moc-tui-nakamura-fuminori.html
Cám ơn bạn đã cho Nhã Nam đăng lại.

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (1 chấm điểm, trung bình được: 5.00 , số người bình chọn 10)
Loading...

Kẻ móc túi

Nakamura Fuminori
Nguyễn Thị Ái Tiên dịch
Giá bìa: 65000đ

Leave a Reply

%d bloggers like this: