Kafka bên bờ biển – Hoàng Thị Việt Anh [Mọt sách Nhã Nam 2017]

Buổi chiều tháng Sáu của năm thứ hai Đại học, tôi bước ra khỏi tòa nhà lớn màu hồng, qua khỏi cổng trường và đi về nhà trọ, trong tay cầm quyết định bảo lưu một học kì của năm thứ ba sắp tới. Cô phụ trách Phòng đào tạo đã hỏi tôi: “Em đi tình nguyện nước ngoài phải không?”, còn tôi chỉ có thể trả lời: “Dạ em làm một số hoạt động bên ngoài”. Thực ra tôi không đi trải nghiệm ở một đất nước xa xôi nào đó, chỉ đơn giản là tôi nghỉ học. Vậy đó.

Vào những ngày tháng cuối cùng trước khi bước sang tuổi 20, tôi đã rời khỏi ngôi trường mình đang theo học, với tất cả nỗi buồn, sự chênh vênh và tuyệt vọng, để bước vào một con đường mà chính tôi cũng mơ hồ về nó. Tôi cùng phần “Holden Caufield” (Bắt trẻ đồng xanh) trong mình mang theo sự chán chường và mệt mỏi với xã hội bộ tịch, phù phiếm xung quanh cùng nỗi hoang mang về tương lai, để đi trốn. Trốn đến đâu, tôi không biết, miễn là thoát khỏi những tiết học dài lê thê vô nghĩa trên giảng đường.

Vào dịp sinh nhật lần thứ 15, cậu học sinh trung học Kafka  bỏ nhà ra đi, mang theo một chiếc ba lô và lên đường đi tới một thư viện nhỏ. Cậu ra đi để thoát khỏi lời nguyền quái gở như một bi kịch Hy Lạp đã được ông bố gán lên mình: Một ngày kia, cậu sẽ giết cha và ngủ với mẹ cậu. Chuyến hành trình chạy trốn định mệnh và nỗi cô đơn của cậu khởi đầu trên một chuyến xe bus đêm.

Ở trong thế giới của những con chữ, Kafka trong “Kafka bên bờ biển” (Haruki Murakami) vẫn đồng hành cùng tôi xuyên suốt những ngày dài mênh mông bơi đến ranh giới của sự trưởng thành. Tôi đã đọc “Kafka bên bờ biển” trong những ngày như thế, những ngày băn khoăn vô tận về các lựa chọn của mình, chỉ muốn biến thành con thuyền nhỏ trôi mãi đi trong màn mưa bạc.

“Bạn sẽ đưa tôi đi thật xa khỏi nơi này chứ

Để tôi không bao giờ tìm thấy đường về nhà

Có một phần trong tôi đang lạc mất ở đâu đó

Và tôi e rằng nó vẫn ổn dù không có mình”

(Lời bài hát “Take it back” – Norah Jones)

Chuyến phiêu lưu hoang đường của cậu, bằng một cách nào đó thật dịu dàng, đã phần nào giúp tôi vượt qua mùa thu và đông năm ấy, qua cơn khủng hoảng của tuổi trẻ. Haruki Murakami đã kể một câu chuyện lạ lùng về những con người cô đơn, và tôi đã coi “Kafka bên bờ biển” là kỉ niệm sống động trong tháng năm 20 của mình.

Lạ thay, những con người mang trong mình sự cô độc và nỗi đau riêng, dù tồn tại trong thế giới của sự tưởng tượng, lại có thể trở thành bạn đồng hành của tôi trong suốt một thời gian dài, và vẫn khiến tôi nghĩ về họ cho đến tận bây giờ. Có phải vì trong mỗi con người chúng ta đều tồn tại một phần dễ tổn thương như thế? Haruki Murakami đã luôn viết về những con người mang giữ những nỗi đau riêng, họ để nỗi đau ở một góc trong lòng và bước tiếp, cho đến khi sự mất mát giết chết họ, hoặc làm họ mạnh mẽ lên. Kafka đã quyết định trở thành “trang thiếu niên mười lăm tuổi kiên cường nhất thế giới” để trốn chạy khỏi lời nguyền giáng lên mình, và cả nỗi buồn cậu luôn cay đắng giữ thật sâu: Cậu không được người thân yêu thương, cha nguyền rủa và mẹ cùng chị gái đã bỏ lại cậu trong căn nhà rộng lớn. Miss Saeki, người mà Kafka gặp ở Thư viện và nghi là mẹ mình, đã để một phần tâm hồn vĩnh viễn chết theo ngày người yêu bà bị giết một cách oan uổng bởi những sinh viên quá khích. Ông lão Nakata – một tuyến nhân vật khác luôn xuất hiện song song với cuộc hành trình của Kafka, lang thang với một nửa cái bóng, trong sự cô đơn và lạc lõng về sự tồn tại của chính mình.

Vào lúc Kafka ở một mình trong ngôi nhà ngoài bìa rừng, ngước nhìn lên bầu trời hàng triệu vì sao và bỗng thấy mình nhỏ bé và đơn độc, sợ hãi vô cùng, tôi bỗng thấy như mình cũng đang ở một nơi như vậy, chỉ là ở một chiều không gian hoàn toàn khác. Không ai nghe thấy tôi, ngoài những tiếng vọng của chính mình. Kafka đã để tôi biết đến những khoảnh khắc yếu lòng khi cậu trút bỏ lớp vỏ cứng lạnh lùng cậu tự tạo nên cho mình, cũng đã cho tôi thấy cậu mạnh mẽ như thế nào đi qua nỗi đau không được yêu thương. Cậu đã chạy trốn định mệnh, chạy trốn cô đơn, để rồi suýt chút nữa đánh mất bản thân mình trong mê cung của sự lạc lõng. Nhưng thật may Kafka đã trở lại, trút bỏ hết những gánh nặng trong lòng để sống một cuộc đời mới toanh.

“Mẹ ơi, mày nói, con tha thứ cho mẹ. Và với những lời đó thốt lên thành tiếng, cái phần băng giá trong tim mày sụp đổ”.

Sau kì nghỉ học năm ấy, tôi trở lại trường và hoàn thành bốn năm đại học của mình. Tôi không đạt được thành tựu gì cụ thể, nhưng tôi biết trong mình có một cái gì đã khác, có thể là can đảm hơn?

Cảm ơn cậu vì đã sống và đi tiếp cuộc hành trình của mình, Kafka!

VIỆT ANH

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (7 chấm điểm, trung bình được: 7.86 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: