Hiệu sách nhỏ ở Paris – Văn chương chữa lành

Hiệu sách nhỏ ở Paris – Văn chương chữa lành

Hiệu sách nhỏ ở Paris sẽ nói cho ta một sự thật thường bị lãng quên của văn chương, rằng: “Một cuốn sách vừa là bác sĩ vừa là thuốc. Nó chẩn đoán và trị bệnh cho ta.”

Người đàn ông trên chiếc xà lan Hiệu thuốc văn chương ở Paris hằng ngày vẫn thường kê đơn sách cho khách hàng nhờ vào khả năng lắng nghe và thấu cảm của mình. Cuộc sống của ông đã đều đặn diễn ra theo một công thức suốt hai thập kỷ liền: một nơi làm việc, một kiểu quần áo, một căn phòng quá sơ sài, một vài người hàng xóm và không một chút nào những thứ có khả năng khơi gợi cảm xúc hay ham muốn. Cho đến một ngày mà sự xuất hiện của người hàng xóm mới, Catherine đem đến những thay đổi trong ông: một quá khứ bị chôn vùi đào mồ sống dậy, những ham muốn và cảm xúc mãnh liệt giằng xé ông. Cùng với tình yêu, nỗi đau, cùng người con trai/người bạn Max Jordan, Jean Perdu nhổ neo và lái Hiệu thuốc văn chương của ông ngược dòng sông Rhone để bắt đầu một cuộc hành trình lạc mất và tìm lại.

Ngay từ cái tên, nhân vật Perdu đã gợi ra sự mất mát. (Perdu tiếng Pháp có nghĩa là lạc mất) Ông tránh né mọi thứ có thể khơi lên cảm xúc khao khát. Ông chạy trốn khỏi quá khứ của mình, tống chúng vào một căn phòng cấm, cố gắng không động chạm đến bất cứ cái gì. Ông chạy trốn thực tại, dành hết thời gian lắng nghe và “kê đơn sách” cho tất cả mọi người, nhưng lại từ chối chính mình. Cứ như thế, ông dần đánh mất chính bản thân ông: cái tên, những ham muốn, cảm xúc, tình yêu,… vào chuyện của những cuốn sách.

Văn chương – những cuốn sách xuất hiện ở phần đầu Hiệu sách nhỏ ở Paris đóng vai trò xoa dịu những nỗi đau không thể chịu đựng nổi của con người. Sách cho phép con người được thoát ly hiện thực, tái sinh họ trong một kiếp sống mới giữa ngôn từ và tưởng tượng, nơi sẽ vuốt ve những ẩn ức, làm dịu những khao khát và tiêm thuốc tê cho những vết đau. Những bà góa sáu mươi tuổi đọc “sách đen”, truyện huê tình để được tụ tập với nhau và tránh khỏi nỗi cô quạnh tuổi già. Jean Perdu “đọc sách – hai mươi cuốn cùng lúc”, “làm một liều Rilke để thức dậy”“không đọc những cuốn sách mà phụ nữ như kiểu ___ sẽ hiện ra”. Ông lấy sách ra để lấp đầy những khoảng trống của mình, che chắn đi những chỗ mà có thể cơn bão cảm xúc sẽ trút thẳng xuống tâm hồn.

Vậy nhưng, xoa dịu hay ru ngủ chưa bao giờ là lý do để văn chương tồn tại trong cuộc sống loài người. Bước ra ngoài cuộc sống, yêu cầu con người đối mặt và phản tư mới là cách văn chương chữa lành cho người đọc của nó. Jean Perdu đã làm thế với tất cả khách hàng của ông, nhưng không đủ dũng khí để làm thế với bản thân mình. Phải cho đến khi “cảm giác như thể là hai mươi mốt năm vừa rồi của cuộc đời ông đã đẩy ông đến đúng thời khắc này khi ông nhận ra mình phải làm cái gì”,  ông mới quả quyết nhổ neo chiếc xà lan Lulu. Chuyến ngao du của Hiệu sách văn chương dường như vắng bóng những cuốn sách. Thoát ly khỏi sách, đắm mình vào cuộc đời thực sống khiến cho thiên nhiên và con người thậm chí còn thơ mộng, văn chương hơn bất cứ trang chữ nào trước đó. Đồng thời, trong những giờ phút thực sống ấy, Jean đã học được cách đối mặt với cảm xúc của bản thân. 

Văn chương, hay những cuốn sách thực sự, sẽ không làm gì khác hơn là để độc giả tự mình đối mặt với cảm xúc chân thật của chính họ. Từ đó con người học được cách chấp nhận và yêu thương cũng như hoàn thiện bản thân mình. Sứ mệnh lớn nhất của người tự xưng là “dược sĩ văn chương”, chính là mang một cuốn tiểu thuyết đến với đúng người cần nó.

Hiệu sách nhỏ ở Paris được viết bởi ngôn từ rất Pháp: lãng mạn, thơ mộng, đầy chất nghệ sĩ. Những cảnh yêu đương, khung cảnh thiên nhiên, hay bất cứ một hình dung hoặc ví von nào của các nhân vật đều đậm chất thơ. Từng câu văn, đoạn văn cho đến cả mạch truyện khi đọc lên cũng đều có thể gợi ra nhịp thơ dịu dàng và tha thiết như một bản tình ca. 

Cuốn tiểu thuyết best-seller đầu tiên của Nina George mang trong mình thông điệp tối hậu của văn chương: văn học là nhân học. Một cuốn sách đem lại cho người đọc tình yêu, sức mạnh, và hơn hết, sự Hiểu – tri thức thực sự của nhân loại.

© Minh Tâm

About midori

Frankly my dear ...

View all posts by midori →

Leave a Reply

Your email address will not be published.