Giới thiệu: Haruki Murakami

Haruki murakami sinh năm 1949, là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật. Từ thời điểm nhận giải thưởng Nhà văn mới Gunzo năm 1979 đến nay, hơn một phần tư thế kỷ hoạt động và viết lách, tác phẩm của ông đã được dịch ra khoảng 38 thứ tiếng trên thế giới, đồng thời trong nước ông là người luôn tồn tại ở tiền cảnh sân khấu văn học Nhật Bản.
Từ nhỏ, Murakami đã chịu ảnh hưởng lớn của văn hóa phương Tây, đặc biệt là âm nhạc và văn học. Ông lớn lên cùng với hàng loạt tác phẩm của các nhà văn Mỹ như Kurt Vonnegut và Richard Brautigan, và sự ảnh hưởng của phương Tây chính là đặc điểm giúp mọi người phân biệt ông với những nhà văn Nhật khác. Văn học Nhật thường chú trọng đến vẻ đẹp ngôn từ, do đó có thể khiến cho khả năng diễn đạt bị giới hạn và trở nên cứng nhắc, trong khi phong cách của Murakami tương đối thoáng đạt và uyển chuyển.
Murakami đã trở thành hiện tượng trong văn học Nhật Bản đương đại với những mĩ danh “nhà văn được yêu thích”, “nhà văn best-seller”, “nhà văn của giới trẻ”.
Vào năm 1985 ông viết cuốn Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới, một câu chuyện tưởng tượng mơ mộng dựa vào những yếu tố huyền ảo, đưa tác phẩm của ông lên một tầm cao mới.
Murakami tạo được một sự đột phá mạnh mẽ và sự thừa nhận tại Nhật vào năm 1987 với tác phẩm Rừng Na Uy, một câu chuyện viết về thời quá khứ đầy mất mát và dục tình. Tác phẩm đã bán được hàng triệu bản trong giới trẻ Nhật, khiến Murakami trở thành một dạng “siêu sao” tại Nhật Bản (trong sự bất ngờ của ông). Cuốn sách được in thành hai tập, bán chung với nhau, khiến cho số lượng sách bán ra tăng gấp đôi so với thực tế, trở thành cuốn sách bán chạy nhất (bestseller) với hàng triệu bản. Một cuốn có bìa xanh lá, còn cuốn kia màu đỏ. Vào năm 1986, Murakami rời Nhật Bản, đi du lịch qua các nước Châu Âu, và sau đó định cư tại Hoa Kỳ.
Murakami là giảng viên văn tại Đại học Princeton ở Princeton, New Jersey, và tại Đại học Tufts ở Medford, Massachusetts. Trong thời gian này ông viết Nhảy, Nhảy, Nhảy và Phía nam biên giới, Phía tây mặt trời.
Murakami vốn là một người có tính cá nhân rất mạnh, và ông luôn ý thức được việc tạo dựng cho riêng bản thân mình một không gian ghi đậm dấu ấn cá nhân. Ông từng tâm sự rằng: “Tôi là đứa trẻ duy nhất trong gia đình và tôi đã tự tạo cho tôi một thế giới riêng biệt”.
Khi bắt đầu bước vào thế giới văn chương, ông cũng luôn tâm niệm ý thức này khi sáng tác. Có lẽ vì vậy mà những trang văn của ông luôn thể hiện không khí cá nhân một cách quyết liệt và mạnh mẽ.
Bắt đầu từ khi Rừng Nauy xuất hiện ở Việt Nam, Murakami đã ngay lập tức trở thành một hiện tượng. Hầu như người trẻ nào cũng đã ít nhất một lần tìm đọc cuốn sách này.
Rừng Nauy là một trong những cuốn sách “đơn giản” nhất của Murakami. Ngay từ đầu khi bắt tay vào viết cuốn sách, ông đã xác định sẽ viết theo phong cách hiện thực. Rừng Nauy ra đời, với những nhân vật chân thực, câu chuyện chân thực, nhưng lại tạo nên một bầu không khí sầu muộn như hư ảo, mà sau này, tôi đã bắt gặp hầu hết trong các tác phẩm khác của ông.
Những người đọc Murakami, dù ít hay nhiều cũng phải thốt lên thán phục trí tưởng tượng vô tận của ông.
Không ai đọc tác phẩm của ông mà quên được những bối cảnh vô cùng kỳ lạ, những nhân vật có một không hai và không trăn trở về những thông điệp đan cài khéo léo trong đó. Những tiểu thuyết tuyệt diệu của Haruki Murakami là tiêu biểu cho chủ nghĩa hiện thực huyền ảo của phương Đông với đầy rẫy bí ẩn.
Murakami là một người viết thông minh và khiêm nhường. Ông đủ thông minh để chọn một lối viết dễ theo dõi, khiến độc giả của ông không bao giờ bị thất lạc trong thế giới mà ông tạo nên. Dù thế giới ấy là một thế giới đầy hoang mang cô độc như trong Rừng Nauy, hay thế giới đầy mê hoặc mụ mị của Người tình Spunik, thế giới của những cuộc hành hương trôi dạt trong Tazaki Tsukuru không màu,… thì Murakami cũng luôn tạo ra được những vùng không gian hư ảo, không phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là mơ tưởng.
Văn của ông vừa tràn trề trí tưởng tượng, khiến người đọc luôn ở trong trạng thái ngạc nhiên, lại vừa vô cùng gần gũi, khiến độc giả cảm giác có thể bước vào một cuộc hành trình, dõi theo cuộc hành trình ấy và từ cuộc hành trình ấy mà được chia sẻ, giãi bày, dù có đôi lúc ta không bao giờ biết phía trước ta có gì, và thực sự lý do mọi điều đang diễn ra là gì. Ta cứ đi mãi vào thế giới của Murakami mà đắm chìm thôi.

– SoAn

Leave a Reply

Your email address will not be published.