EM SẼ ĐẾN CÙNG CƠN MƯA – CÓ CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU TINH KHIẾT NHƯ MÀU HOA THẠCH THẢO

EM SẼ ĐẾN CÙNG CƠN MƯA – CÓ CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU TINH KHIẾT NHƯ MÀU HOA THẠCH THẢO

Có những nhành hoa mang trong mình nỗi buồn, có những nhành hoa mang trong mình nỗi nhớ, ẩn hiện sự nhẹ nhàng lãng mạn của tình yêu.

Có những hạt mưa không chỉ từ bầu trời xanh thăm thẳm rơi xuống nhân gian, rơi xuống những nụ hoa nhỏ bé để đem lại nguồn sống, sự mát mẻ, tươi mới, mà chúng còn đem lại cả sự êm đềm, hạnh phúc cho con người, để tình yêu chớm nở…

Có một câu chuyện cổ tích được kể lại…
Mở màn cho câu chuyện ấy là không khí buồn buồn trầm lặng, cái không khí ấy cứ vây lấy hai tâm hồn, một người chồng mất vợ và một cậu bé thiếu vắng sự chăm sóc của người mẹ. Nỗi đau cứ âm ỉ cháy, cứ từ từ, chầm chậm dằn xé trong trái tim yếu ớt của Takumi và tâm trí non nớt của Yuji, khiến họ chỉ biết dựa vào nhau mà vượt qua sự khắc nghiệt của cuộc sống.

Thế mà khi mùa mưa bắt đầu, phép lạ xảy đến khi hai bố con được “Ai đó” trao tặng cho một món quà cực kỳ đặc biệt, họ được gặp lại người mà họ thương yêu, họ được gặp lại Mio- người phụ nữ ra đi để lại bao nhiêu nỗi nhớ, bao nhiêu tiếc thương.

Mio trở về như một làn gió êm đềm xoa dịu hai bố con, đem đến cho họ niềm vui, niềm tin vào cuộc sống. Và đồng thời, đem tình yêu trở lại trong tâm hồn khô cằn của Takumi, khiến anh như được sống lại một lần nữa giữa những cảm xúc tuyệt vời nhất.

Tình yêu giữa Takumi và Mio là tình yêu nhẹ nhàng, là tình yêu thanh khiết như màu hoa Thạch Thảo. Cái tình yêu ấy êm đềm, chầm chậm chảy trôi trong trái tim và tâm hồn họ. Cho họ can đảm để chờ đợi nhau, nhìn vào ánh mắt của nhau mà tin tưởng. Tình yêu ấy tưởng chừng chỉ thoáng qua, tưởng chừng chỉ nhỏ bé và mỏng manh như những bông hoa nhưng ai đâu ngờ nó cũng mãnh liệt và mạnh mẽ như bao tình yêu trên thế gian này. Đủ lớn để sưởi ấm hai tâm hồn, đem họ lại gần nhau, khiến trái tim họ vang lên những nhịp đập yêu thương.

Hoa Thạch Thảo đôi khi nở bên vệ đường, lẻ loi giữa muôn ngàn bông hoa xinh đẹp, cao quý. Tình yêu cũng có những lúc khiến Takumi và Mio cảm thấy cô đơn. Đôi lúc tình cảm của họ trở nên mong manh, từng câu nói, lời yêu thương ít ỏi như không đủ để duy trì ngọn lửa tình yêu rực rỡ. Nếu không có những bức thư, không có những câu chuyện thường nhật mà Mio vẫn kể cho Takumi nghe qua những trang giấy, qua những dòng chữ, liệu tình yêu ấy có trở nên đứt quãng mà biến mất? Đêm chia tay giữa sân ga rộng lớn, nếu Mio không mở lời nhắn nhủ, liệu họ sẽ chẳng bao giờ gặp nhau nữa? Tình cảm giữa hai người họ, mối tình thuở ban đầu cũng sẽ theo chuyến tàu đi mãi đi mãi, xa tít tắp, để rồi lạc nhau muôn đời?. Sự cô đơn càng trở nên dữ dội khi Mio chết, mỗi ngày trôi qua đối với Takumi thật u buồn, cái cảm giác mất đi một điều gì đó thân quen cứ vây lấy anh, khiến từng góc nhỏ của ngôi nhà cũng mang đầy nỗi nhớ, đầy kỷ niệm.

Tình yêu màu hoa Thạch Thảo ấy thật bình dị, dịu dàng, nhưng cũng buồn đến nao lòng. Bình dị là khi Takumi bối rối chạm tay người anh yêu giữa mùa đông giá lạnh, rồi lấy hết can đảm mà nắm tay, mà che chở cho cô gái ấy. Bình dị là khi cưới nhau, họ chỉ cần ở bên nhau là đủ, mọi xa hoa, vật chất, ồn ào nơi phố thị Mio chẳng màn, chỉ cần được ở bên anh, ở bên cậu con trai bé nhỏ, mỗi ngày được chăm sóc cho hai chàng trai ấy, được thủ thỉ, được cùng nhau đi giữa khu rừng bé nhỏ, cùng nhau ngắm khu vườn hoa xinh đẹp, trái tim vang lên nhịp đập yêu thương. Là cái nhịp đập yêu thương mà lần đầu Takumi và Mio hẹn hò, là lúc anh nhìn thấy mái tóc, chiếc váy, đôi giày và nụ cười của nàng. Dù vậy, cái bình dị, dịu nhẹ vẫn phảng phất nỗi buồn hòa lẫn. Cuộc sống rồi cũng có lúc mang đến nỗi đau cho con người. Thật đau khổ khi cơ thể Takumi dần trở nên suy yếu vì những căn bệnh kỳ lạ, khi anh quyết định rời xa Mio khiến trái tim nàng tan vỡ, Mio cố níu giữ anh, Takumi vẫn quyết định rời xa để nàng có một tương lai tốt đẹp hơn.

Dù vậy, tình yêu Mio dành cho anh vẫn rất to lớn, nàng vẫn thật dũng cảm khi đánh đổi tất cả để giữ chặt lấy hạnh phúc của mình, dù Mio biết rồi sau khi sinh con sẽ có những thay đổi trong cơ thể cô, và sự thật kinh khủng là cô sẽ rời xa thế giới khi vẫn còn rất trẻ. Vậy mà, Mio chẳng hề sợ hãi, nàng vẫn quyết tâm chọn con đường dù chông gai để cùng anh đi hết quãng đời còn lại, để được gặp chàng “Hoàng tử Anh Quốc” ngây ngô, đáng yêu, vẫn tự dằn vặt bản thân vì cái chết của mẹ.

Thật đau đớn khi cuộc gặp gỡ nào rồi cũng đến lúc phải chia ly, khi mùa mưa kết thúc Mio lại phải quay trở về “Tinh cầu Lưu Trữ”, cuộc vui rồi cũng có lúc tàn dù cho có cố gắng như thế nào đi nữa? Một ngày khi những hạt mưa không rơi nữa, ánh nắng mặt trời chan hòa chiếu rọi trên mọi nẻo đường, Mio sẽ nói lời tạm biệt cuối cùng với hai bố con, nói với họ lời yêu thương từ sâu thẳm trong trái tim nàng, và căn dặn hai bố con hãy sống tốt khi không còn nàng ở bên cạnh, rằng Mio chỉ muốn mãi mãi ở bên cạnh Takumi và Yuji, rằng chàng “Hoàng tử Anh Quốc” chẳng có lỗi gì về cái chết của nàng, tình yêu nàng dành cho gia đình bé nhỏ của mình là vô bờ bến.

Đọc câu chuyện, cảm giác nỗi buồn cứ phảng phất trong từng câu chữ, từ khoảnh khắc đầu tiên đến những khoảnh khắc Takumi, Mio, và Yuji ở bên cạnh nhau, mọi thứ đều đặc biệt và tràn đầy ý nghĩa. Cảm nhận được mọi lời nói, mọi cử chỉ của Mio dành cho Takkun đều xuất phát từ tình yêu thương vô cùng vô tận. Đó cũng là sự hy sinh lớn lao, và sự cao đẹp của tình yêu.

Có ai đã từng nhắn gửi đôi điều trong những bông hoa Thạch Thảo, nhắn gửi rằng sẽ luôn một lòng yêu thương và chờ đợi? Mio ra đi và sẽ chờ đợi Takumi ở “Tinh cầu Lưu Trữ”, để một ngày xa xa kia khi anh bước lên tinh cầu cùng nàng, họ sẽ viết tiếp câu chuyện tình yêu còn dang dở.

#LanHương
————
#nhanambooks #nhanamthuquan #em_sẽ_đến_cùng_cơn_mưa #Ichikawa_Takuji #cánh_hoa_ai_giấu_trong_trang_sách
 

Leave a Reply

Your email address will not be published.