Đường về nhà – Trần Thị Trúc Chi [Mọt sách Nhã Nam 2017]

“ Cũng chẳng có gì đâu. Chỉ là chuyện một cô gái trẻ quyết định năm nay không về nhà ăn Tết bằng cách thông thường nữa. Nhà cô cách trường 3.395 km. Cô đạp xe từ mùa đông Bắc Kinh cóng buốt về mùa xuân Hà Nội ẩm ướt… Tất cả những người biết chuyện này đều bảo cô điên thật rồi. Nhưng chuyện thật cũng có gì đâ, chẳng qua”Nếu không điên bây giờ thì sau này sẽ già mất…’’

“Đường về nhà – Đinh Phương Linh”

Đúng vậy, không điên bây giờ thì sau này sẽ gìa mất ! Và tôi, chỉ một lần đọc những dòng giới thiệu về cuốn sách ấy, tôi đã quyết định, cuốn sách ấy phải có trong tủ sách của tôi !

“ Đường về nhà” là một câu chuyện, một nhật ký hành trình được viết theo lời kể của chính cô gái là  nhân vật chính, là cô gái  đạp xe một mình băng qua cái lạnh cóng, sương giá, ẩm ướt trong quãng đường  từ  thủ đô của Trung Quốc về thủ đô Việt Nam, quãng đường ấy có khi còn nhiều hơn số km mà nhiều người còn chưa đi hết trong một cuộc đời, và trong cuộc hành trình tưởng chừng như đơn độc ấy, cô đã gặp được những người mà chẳng hề biết mình là ai nhưng khiến cô cảm động vì những gì họ làm cho cô, một hành trình tưởng chừng như nguy hiểm mà chứa rất nhiều điều thú vị, cho cô biết thêm nhiều hương vị trong cuộc sống. Đó là chị Yến Tử  người mập mạp,ế chồng nhưng rất tốt bụng, là Lôi Huy anh bạn đồng hành dù chỉ trong mấy đoạn đường ngắn nhưng đã cho cô nợ một cái ôm, là chị Nguyệt, là Tiểu Ngư, là ba chàng trai đổi nước,… và tất cả đã vẽ nên một bức tranh về đời sống sinh hoạt của nhiều nơi ở một đất nước khác không phải Việt Nam hiện lên thật sinh động, không chỉ nói về hành trình của mình, cô gái trẻ ấy còn giúp nhiều người có cái nhìn đúng hơn về nhiều điều về một cuộc sống của  một du học sinh ở Trung Quốc. Ai cũng có những lúc làm những chuyện khiến người khác cho là rồ dại, nhưng mấy ai làm được như cô gái ấy, như tôi chẳng hạn. Tôi cũng từng nhiều lần lang thang đây đó một mình, nhưng chưa bao giờ đạp xe, lại vượt qua quãng đường dài như vậy.

Qua những gì tôi đọc được trong đó, tôi cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của một cô gái trẻ, dám làm những gì mình muốn mà người khác cho là điên rồ, để rồi những năm tháng sau nhìn lại, đôi lúc tự cho là mình ngốc, đôi lúc thấy vui, và hơn hết, thấy mình trưởng thành hơn.

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (3 chấm điểm, trung bình được: 3.33 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: