Đôi khi người hiểu ta nhất là người chẳng có điểm chung nào với ta cả… [Review của Hà Thảo]

“Tôi có hạch hạnh nhân.

Bạn cũng có.

Cả những người bạn trân trọng nhất

hay căm ghét nhất cũng đều sở hữu hạch hạnh nhân.

Nhưng không một ai có thể cảm nhận được.

Chỉ biết rằng có một thứ như vậy tồn tại.”

 

Câu chuyện bắt đầu bằng việc nhắc đến hạch hạnh nhân – một thứ tồn tại nguyên sơ trong mỗi con người có mặt trên Trái Đất này, một thứ gì đó mà chúng ta chỉ cảm nhận được nó tồn tại và chung sống cùng mình. Nhân vật tôi – Joon Jae có một hạch hạnh nhân đặc biệt hơn – nó nhỏ hơn bình thường. Bình thường là thế nào? Cậu không biết, mẹ cậu không biết, không ai biết. Nhưng nếu có một hạch hạnh nhân bình thường, ít nhất bạn có thể cười, hay khóc, hay có thể đau buồn vì một điều gì đó. Vì hạch hạnh nhân của Joon Jae nhỏ bất thường nên cậu không thể cười, không thể khóc hay nói cách khác là không có khả năng biểu đạt những cảm xúc cơ bản theo như lời chẩn đoán của bác sĩ. Nhưng vấn đề ấy trầm trọng hơn theo như chính nhận thức của Joon Jae. Cậu thậm chí còn không thể cảm nhận được những cảm xúc ấy. Nhưng câu chuyện không phải về một cậu bé thiên tài về lĩnh vực nào đó, câu chuyện chỉ đơn giản kể về Joon Jae. Trong khi những đứa trẻ khác còn phải bận rộn với bài tập toán, bài viết văn thì Joon Jae phải học đi học lại những từ vựng về cảm xúc, rằng khi nào thì “sử dụng” cảm xúc này, và những bài tập giả định được mẹ cậu dựng nên để có thể giúp cậu vượt qua một cách an toàn những ngày cắp sách đến trường. Nhưng rồi cậu cũng phải tự bước đi một mình, mẹ và bà ngoaị đã không thể ở bên cạnh hỗ trợ cậu sau một sự kiện mà cậu nghe người ta gọi đó là kinh hoàng. Sau đó, một sự việc mà Joon Jae chưa từng nghĩ đến đã xảy ra. Cậu gặp Gon, một “nhóc choai” hay “thích tỏ vẻ côn đồ”, ai cũng nghĩ vậy, nhưng Joon Jae thì không. Cậu hiểu Gon theo một nghĩa rất khác với con người của nó khi được miêu tả bằng lời, vậy nên cũng chỉ cậu biết.

Gon, trái ngược với Joon Jae, là người có thể cảm nhận và bộc phát mãnh liệt từng cung bậc cảm xúc bằng từng tế bào cơ thể. Ban đầu, thứ Joon Jae nhận được là những nắm đấm, những cái nghiến răng đe dọa của Gon. Dù máu chảy nhưng Joon Jae vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, không tỏ chút sợ hãi. Điều này lại càng làm Gon trở nên phẫn nộ.

Nếu các bạn tò mò muốn biết liệu Joon Jae đến cuối truyện sẽ biết khóc không thì tôi sẽ bật mí cho các bạn biết. Lần đầu tiên mà Joon Jae rơi nước mắt trong niềm xúc động mãnh liệt là khi cậu đang bên cạnh Gon, ở nơi có lẫn mùi tanh của máu, và cả vị của niềm hạnh phúc! Đây là kết phải sau một quá trình dài đi tìm cảm xúc cho Joon Jae của chính cậu, Gon, mẹ và bà ngoại, tiến sĩ Shim và cô gái thích chạy – Do Ra. Nhưng quá trình ấy đã diễn ra như thế nào thì cần bạn đọc đồng hành cùng với Joon Jae, lắng nghe câu chuyện của cậu ấy đến những trang cuối cùng mới có thể hiểu được một cách đầy đủ nhất lí do cho những điều không thể!

 

Câu chuyện được kể lại theo ngôi kể thứ nhất của nhân vật Joon Jae nên các sự việc xảy ra đều được đặt trong hệ quy chiếu trung tính nhất. Nhưng lạ thay, dù Joon Jae có luôn giải thích sự việc một cách thản nhiên như những gì chúng đã xảy ra thì người đọc vẫn sẽ cảm nhận được đầy đủ những cảm xúc mà cậu đã bỏ lỡ. Câu chuyện là sự giao thoa bất ngờ nhưng cũng hài hòa giữa sự lạnh lùng, vô cảm với niềm yêu thương, gắn bó. Cách nhà văn Sohn Won-Pyung kể chuyện không khỏi khiến người đọc cảm thấy tò mò, liên tục đặt câu hỏi và đắm chìm một cách vô thức vào dòng chảy của câu chuyện.

 

Có thể nói, mô típ mà nhà văn Sohn khai thác là khá mới lạ nhưng cũng không thiếu tính thực tế. Dù trong phần lời bạt, cô có nói là cô rất yêu những đứa trẻ do mình tạo ra nhưng cô không trải sẵn thảm hồng chỉ vì cô yêu chúng. Những sự kiện xảy ra khiến người đọc không khỏi rùng mình vì sự tàn nhẫn của “cuộc đời” nhưng cũng vì “cuộc đời” đó lại khiến chúng ta mỉm cười vì những tình cảm ấm áp thật đẹp.

 

“Hạnh nhân” cũng chính là tác phẩm đầu tay  của nhà văn Sohn Won-Pyung, được viết ra với những yêu thương ấp ủ của người mẹ dành cho đứa con đầu lòng. Tác phẩm được độc giả đón nhận nồng nhiệt, nhận được những đánh giá cao từ các nhà phê bình văn học, dành được giải thưởng Văn học thiếu niên lần thứ 10 của nhà xuất bản Chanbi và trở thành đại diện mới cho dòng sách thiếu niên Hàn Quốc. Đây là một trong những cuốn sách đáng đọc, đặc biệt cho những ai thích sự mới lạ, bất ngờ và tìm kiếm một món quà ý nghĩa, ấm áp cho tâm hồn.

 

“Tôi không biết câu chuyện đó sẽ diễn biến thế nào. Như tôi từng nói, trên thực tế cả tôi và bạn, hay bất kì ai cũng mãi mãi không thể biết được một câu chuyện nào đó là bi kịch hay hài kịch. Hoặc biết đâu là chúng ta đã chẳng thể phân định rạch ròi ngay từ đầu”.

Leave a Reply

Your email address will not be published.