Đọc: VÀO TRONG DÒNG NƯỚC – PAULA HAWKINS (Valentina Pham)

Tôi đọc Into The Water (hay Vào Trong Dòng Nước) trong 2 buổi tối và luôn mơ thấy những cơn ác mộng.
Ngay cả khi tôi chợp mắt chút ít lúc trưa.
Tôi không biết có nên viết về nó? Không phải tôi đang nói đến cuốn sách, mà là cơn ác mộng.
Một giấc mơ tôi bị một bóng đen bám đuổi sau lưng. Nó không gần, không xa luôn giữ khoảng cách nhất định như thể nó biết tôi không thể nào thoát ra, như thể nó luôn đeo dính sau lưng tôi. Nhưng tôi không bị bắt, chiếc vòng trên tay tôi sáng lấp lánh như điểm tựa để bảo vệ.
Giấc mơ thứ hai là về trò đuổi bắt. Đứa con mà tôi có (trong mơ) chạy mãi về phía cánh đồng xa tít, cánh đồng mà tôi ngờ chỉ cần nó sảy chân sẽ có mối họa xảy ra. Tôi vươn tay, cố chạy về phía nó, hét lên “Dừng lại đi!” Đứa bé vẫn cười, vẫn chạy, mặc nhiên không nghe lời tôi nói. Tôi tuyệt vọng trong hơi thở gấp nhưng cố đuổi, và tôi cảm nhận rõ giây phút ấy trái tim tan nát.
Giấc mơ thứ ba đến vào lúc trưa nay. Tôi mơ tôi đang dọn giá sách. Lũ học trò kéo nhau vào lớp. Tôi không nhớ có giờ dạy của mình, tôi cũng không nhớ chúng đông đến thế. Tuy vậy, tôi không phản đối một câu, lật đật lấy sách bài tập. Khoảnh khắc tôi quay lưng đi, như có con mắt phía sau gáy tôi trộm thấy lũ học trò nháy mắt với nhau và chúng lặng lẽ lén lấy những cuốn sách trên giá cho vào túi. Khi tôi quay lại, không còn cuốn sách nào. Tôi tức giận dọa báo cảnh sát, chúng sợ hãi trả lại sách và bỏ chạy. Tôi trống rỗng, tì dựa vào giá sách. Ở đó vẫn còn một mẩu giấy mắc lại “Xin lỗi cô!”
Tôi không biết mình kể những chuyện này làm gì, cũng không rõ tại sao tôi mơ thấy chúng. Có lẽ là ngẫu nhiên, hoặc biết đâu nó là dư âm câu chuyện còn để lại. Tôi không hay ám ảnh kiểu này, tôi đã đọc hàng trăm cuốn sách như thế. Nhưng tôi đoán chắc nó, bằng một cách nào đó, đã chạm đến vết sẹo trong lòng những cô gái “từng” tổn thương.
“Vào trong dòng nước” là một cảm giác dễ chịu, một lời mời gọi quyến rũ nếu bạn muốn trút hết ưu sầu. Song, nếu bị người khác tước khỏi tay cuộc sống, bạn sẽ thấy cảm giác thật tức tưởi. Con sông tựa người mẹ ôm ấp thị trấn nhỏ trong nó, rộng vòng tay chào đón những đứa con bị bỏ rơi. Con sông là một con quái vật lạnh lùng, nuốt trọn sinh mệnh trong cái lòng tối đen hoang hoác của chính nó. Con sông cũng có thể là một nhân chứng lịch sử lặng lẽ chứng kiến hết thảy mọi nỗi đau và tội ác quanh mình.
Tôi thú nhận mình không quan tâm nhiều đến vụ án mạng dù nó là cốt lõi cuốn tiểu thuyết này. Tôi thích cách các vụ án được lần theo dấu vết và tìm ra trong các cuốn tiểu thuyết khác nhưng cuốn này thì không.

Tôi chỉ thấy được sai lầm, nỗi hổ thẹn và bất lực của tuổi trẻ, khi mà trí tuệ chưa đủ để suy xét đúng – sai, khi mà nỗi ngây thơ cũng biến thành tội lỗi.
Tôi chỉ thấy vết thương dằn vặt trong tim, sự rạn vỡ tình thân dưới mỗi mái nhà, chết chóc và cái hố sâu thăm thẳm nó tạo ra cho người ở lại.
Tôi chỉ thấy những dối trá buộc phải nói ra để bảo vệ điều gì đó, cho ai đó. Đôi lúc dối trá cũng được dùng như một phương tiện tự vệ, để xoa dịu chính cõi lòng, để gìn giữ cuộc sống khỏi xáo động, để níu giữ những mong manh sắp đứt gãy. Rốt cuộc sự thật dữ dội và dối trá bình yên cái nào mới tốt hơn?
Tôi chỉ thấy được sự phản bội, bất tín thường đến từ những người mà ta từng tin tưởng, yêu thương, ở những khoảnh khắc không ngờ.
….
Không chỉ riêng nỗi thù ghét, bản thân yêu thương là một lời nguyền. Nó đôi khi không đến đúng lúc chúng ta cần, thậm chí nó tàn phá chúng ta từ bên trong. Trong vở kịch “Harry Potter và The Cursed Child”. – Tình yêu luôn khiến chúng ta mù quáng (Love blinds us) – Thầy Dumbledore bảo vậy.
Tôi cho rằng Paula Hawkins đã nói nhiều hơn thế qua lịch sử của cái Vũng Sông Chết Đuối chết tiệt. Tôi ước tác giả viết nhiều hơn về mảnh đời của những người đàn bà: về Libby Seeton, về Lauren Slaster, về Anne Ward… Tại sao số phận phụ nữ lại luôn nằm trong tay kẻ khác? Tại sao trong mọi trường hợp lỗi lầm luôn thuộc về kẻ yếu ớt hơn? Phù thủy ư? Tôi ngờ rằng đó chỉ là cách Hawkins mỉa mai việc người ta gọi các phụ nữ có chút ít khác thường, quá nhạy cảm hoặc không chấp nhận sống theo cách mà người khác kỳ vọng họ.
Từng mảnh, từng mảnh được ghép lại với nhau. Lịch sử đang lặp lại. Rồi nó sẽ trở thành một phần dòng nước. Tiếng nói riêng rẽ của từng nhân vật trong cuốn sách không chỉ nhằm đánh lạc hướng ta trong mớ bòng bong sự thật, nó còn nỗ lực hoàn thiện một bức tranh chi tiết, đa chiều. Và khi bức tranh toàn cảnh hiện ra, nó dễ dàng nhấn chìm ta xuống đáy.
Mớ chữ nghĩa này rốt cuộc sẽ chẳng bao giờ thành một cái review cho đúng nghĩa, nó chỉ là những gì tôi nghĩ khi đọc xong cuốn sách. Nó chỉ thôi thúc tôi viết ra, mở to mắt đối mặt với nỗi trầm uất của bản thân, không trốn chạy. Bởi tương tự Kino (*), từ lâu rồi giữa đêm tôi nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập trong bóng tối.
(*) Kino – nhân vật trong truyện ngắn cùng tên của Haruki Murakami.

Bài của Valentina Pham đăng trong Nhã Nam Reading Club.

Leave a Reply

%d bloggers like this: