[ĐỘC GIẢ GIỚI THIỆU SÁCH] SÓNG NGẦM – Linda Lê

[ĐỘC GIẢ GIỚI THIỆU SÁCH] SÓNG NGẦM – Linda Lê

#Sóng_ngầm của #Linda_Lê làm tôi hết nhớ “Diệt vong” của Bernard, rồi nhớ đến “Một Tiểu Thuyết Pháp” của Frédéric Beigbeder, thậm chí có cái gì đó giống như “Đàn hương hình” của Mạc Ngôn (vì cái cách triển khai câu truyện theo góc nhìn của từng nhân vật). Tôi đọc ít, và chỉ liên tưởng được đến thế.

Lần đầu đọc Linda Lê, dù nghe danh bả đã lâu. Rất may, đã đọc “Diệt vong” của lão cay đời Bernard và vỗ đùi đen đét, tôi đến “gặp” Linda Lê mà không bị sợ hãi, choáng váng. Nhiều người bảo Linda Lê học cách kể câu chuyện đời mình bằng cách tạo ra nhân vật khác, rồi kiểu viết dài, sắc, xoáy của Bernard, nhưng không hay bằng. Tôi cho là thế cũng đủ rồi. Đọc cũng đủ khoái chá, giải trí cho những đêm để mình nẫu ra từng mảng. Chẳng bao giờ có ai làm được cái trò nhét hơn bốn chục từ “giễu cợt” vào mấy trang liền tù tì mà người đọc vẫn thấy duyên chết đi được, còn không thấy duyên thì vẫn ngồi cười được như Bernard đâu, phỏng? Nhưng giống cũng không để làm gì, nhỉ?

Khi bốn con người rơi vào vòng xoáy ràng buộc lẫn nhau, và đậm mùi tham, sân, si rất đỗi thường tình, họ kể lại câu chuyện của chính mình bằng các giọng điệu đặc trưng. Câu chuyện Văn và Lou kể khá ổn, nhưng Ulma thì bình thường, chỉ ra số má một chút ở đoạn gần cuối, còn Laure lại hơi sơ sài khi so với các nhân vật kia. Nhưng trừ Ulma ra thì các người kia cũng đúng nhỉ, dù sao ai trải lâu thì chuyện cũng hay, phức tạp hơn, và người đọc cũng sẽ có ấn tượng không sai lắm, ví dụ là về một con bé Laure còn ít tuổi và chỉ nghĩ được vậy thôi chứ không dài dòng, sâu xa được thêm nữa.

Tôi sẽ không nói về việc “Sóng ngầm” đề cập đến cuộc chiến năm đó như thế nào, vì nỗi lòng những kẻ đứng trong thời thế đó không thể khác đi được. Nhưng những quan điểm về chính trị, xã hội hiện tại trong cuốn này cũng khá nhạy cảm, và nếu Linda Lê là người Việt thuần, chẳng bao giờ cục kiểm duyệt lại tha cho cuốn này.

Mà nhé, không rõ Linda Lê trước viết như nào, nhưng tôi đã vập vào bả bằng một cuốn thực sự “sến”. Sến tư sản kiểu này, tôi đọc cũng thấy mình muốn ngâm nga nhạc vàng hay nhạc Pháp thời xưa lắm. Tôi từng trộm nghĩ, cuốn này chẳng khác gì một “tác phẩm” nào đó của tôi khi tôi thực sự “bung nở” và dụng chữ, dụng ý tử tế, kỹ lưỡng, biết điều; vì kiểu sến này giống kiểu sến của tôi lắm, mà tôi cũng khoái và hay viết như này. Nghe cũng tự trào nhỉ, nhưng điều đó là thực!

Và đương nhiên, ý tứ và cách viết không thể so được với “Một tiểu thuyết Pháp”, vì cuốn đó hay và thông minh vãi. Khác mỗi cái là “Một tiểu thuyết Pháp” không được dịch đỉnh cao như “Sóng ngầm”. Nếu được trao giải kì cựu cho cuốn này, phải tâng các dịch giả lên bệ đầu tiên, vì các bác dịch quá siêu!!! Chưa biết dịch đúng hay sai, nhưng từ nào chuẩn từ ấy, câu nào ra câu đó, vốn liếng từ vựng cứ thế rải ra, làm người đọc há hốc mồm. Có lẽ, rồi tôi sẽ đọc lại cuốn này để học thêm từ và cách diễn đạt cho coi.

Nguồn: Trời dài đất rộng

#độcgiảreview #Sóngngầm #LindaLê #VănhọcPháp

 

Leave a Reply

Your email address will not be published.