CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #060 – Mùi Hương – Patrick Suskind

“Mùi Hương – Patrick Suskind

Những ký ức liên quan đến mùi hương thường ở lại rất lâu, vì mỗi khi nghe thấy mùi hương đó người ta sẽ thấy ký ức hiện về trước mắt như thể nó đang diễn ra. Mùi hương cũng giống như ký ức, đều rất khó lưu giữ và rất dễ phôi phai.

Đối với một người bình thường, mùi hương chỉ là một trong nhiều yếu tố để nhận dạng một sự vật hay con người bên cạnh hình ảnh, âm thanh, xúc giác thì đối với Grenouille, nhân vật chính trong tác phẩm Mùi Hương của Patrick Suskind, gã chỉ dùng duy nhất mùi hương để nhận biết con người và sự vật. Gã phân tách mùi hương bằng cái mũi nhạy nhất trần đời và đánh giá mọi thứ chỉ dựa trên mùi hương của chúng. Từ mùi hương của hoa cỏ, gỗ, đất, đá cho đến mùi của con người. Từ những mùi thơm tho dễ chịu đến những mùi ôi thối khó ngửi, Grenouille chỉ ngửi một lần là có thể ghi nhớ được. Trong cái thế giới đầy mùi ấy, người đọc sẽ cảm thấy dễ chịu với hương cam thảo, hương hoa hồng, hoa nhài… và đôi lúc sẽ cảm thấy buồn nôn vì mùi cống rãnh, mùi da thuộc, mùi mồ hôi người… Mùi hương là một thứ rất khó mô tả, ấy vậy mà Patrick Suskind đã rất thành công trong việc chuyển hoá từ mùi hương thành lời, để rồi khi đọc những lời mô tả đó, người đọc có thể mường tượng ra mùi hương và từ mùi hương tạo dựng nên hình ảnh của thế giới Mùi Hương trong trí tưởng tượng của mình.

Cũng trong cái thế giới ngập tràn mùi hương đó lại tồn tại một thứ không mùi, đó là Grenouille. Thật trớ trêu làm sao khi một kẻ nhận biết mọi sự vật xung quanh mình chỉ dựa vào mùi hương lại không thể ngửi thấy mùi của chính bản thân mình, vì gã không có mùi… Điều đó có khác nào gã không tồn tại trên đời này! Và có lẽ để quên đi cái sự thật không mùi của bản thân mình, Grenouille lại chìm đắm trong thế giới mùi hương, mà mùi hương lại là thứ khó nắm bắt và lưu giữ nhất trên đời, thế nên gã học cách chế nước hoa chỉ để lưu giữ lại những hương thơm mà gã yêu thích. Và gã đã rất thành công trong việc sáng chế ra những loại nước hoa thơm tho, ngọt ngào nhất trần đời… Nhưng thành công lớn nhất của gã chính là chế ra loại nước hoa tinh tế nhất trần đời bằng cách tách hương thơm từ một thứ mà không ai có thể tưởng tượng ra được…

Ấy vậy mà, sau khi tìm ra được loại nước hoa quý giá ấy, gã vẫn thấy mình cô đơn, lạc lõng giữa đám người đầy mùi. Cũng phải thôi, một kẻ không mùi trong một thế giới đầy mùi, và cái kẻ không mùi ấy là người biết rõ điều đó hơn ai hết. Cô độc không phải khi người ta ở một mình mà chính là đứng giữa đám đông và nhận ra mình không giống với tất cả những người còn lại…

Cuối cùng, Grenouille cũng có mùi, nhưng không phải mùi của chính bản thân gã mà là mùi nước hoa do gã chế tạo ra. Gã bắt chước những kẻ xung quanh mình xức nước hoa lên người, để người gã toả ra thứ hương thơm dễ chịu và mê hoặc để được người khác yêu thương và phục tùng… Nhưng tình yêu thương do nước hoa mà ra thì cũng phù phiếm và dễ bay hơi như nước hoa thôi. Vậy có được tình yêu đó thì có ý nghĩa gì?”

TRẦN TRÚC GIANG

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

Leave a Reply

%d bloggers like this: