CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #053 – Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác – Ichikawa Takuji

“Cái bình thường vốn dĩ có thể đem viết thành sách nhưng không phải ai cũng có khả năng biến cái bình thường kia trở thành hồi ức day dứt trong lòng người đọc được. Ichikawa Takuji lại là một nhà văn có tài biến hoá kì diệu khôn tả: biến cái bình thường trở nên đặc biệt đến khó tin.

Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác chính là câu chuyện nhẹ nhàng và bình thường đó: không kịch tính, chẳng có mấy điều đặc biệt. Nó là một tổ hợp những câu chuyện bình thường của những con người bình thường với điểm mở đầu và kết thúc rất đỗi bình thường. Nhưng mà, hình như chính cái bình thường đó đã âm thầm bơm cái buồn man mác rất thật, bởi vì khi đọc Tấm ảnh tình yêu, chúng ta cảm nhận được rằng, đó là cuộc sống của chúng ta, chân thật đến lạ kỳ!

Câu chuyện của tác giả không kể về những chuyến phiêu lưu ly kỳ, những trận chiến và sự hy sinh đầy bi tráng, cũng chẳng phải kể về những kẻ đáng thương phải chịu những đau đớn chồng chất vì quá khứ đen tối, càng không phải là những con người xuất sắc hay phi thường. Nhân vật trong truyện chỉ là những con người bình thường, lớn lên như thế, yêu và ghen rồi thương tổn như thế… Tất cả không đặc biệt, và chính vì vậy mà nó nhẹ nhàng như chúng ta đang ngoảnh nhìn về quãng thời gian đã qua của chính mình vậy. Những con người bình thường đó sống cuộc sống của họ, làm những công việc của họ, ích kỉ hay rộng lượng, chúng ta đều có thể dễ dàng lý giải được… Giọng kể đều đều, mạch truyện đều đều, mà hình như nỗi buồn cũng đều đều len lỏi vào từng noron thần kinh.

Bạn sẽ thấy chính mình trong Makoto, Sekiguchi, Saki, Miyuki hay thậm chí là Shizuru bởi vì những con người bình thường đó mang dáng vẻ thân thuộc, gần gũi như chính những người tồn tại xung quanh chúng ta vậy. Bạn cũng sẽ thấy những chi tiết, những con người tử tế, những chân tình được giấu kín và rồi cũng sẽ dễ dàng đồng điệu, dễ dàng nhập cuộc, dễ dàng thấu hiểu… Vòng xoay đơn thuần đó làm nên câu chuyện tưởng chừng thật “nhạt” của nhà văn Takuji.

Truyện của Ichikawa Takuji hầu như đều như vậy, giữa những điểm bình thường đó, một điểm bất thường lại nổi lên. Nó cố len lỏi và ẩn mình, nguỵ trang sao cho giống những điều bình thường xung quanh nó. Shizuru là một cô gái mắc chứng bệnh chậm lớn kỳ lạ, nhưng cô vẫn đang sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Cũng giống như Mio trong Em sẽ đến cùng cơn mưa hay Karin trong quyển Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào, Shizuru mang trong mình một chút lạ kỳ mà Thượng Đế cố tình sắp đặt. Tôi lại nhìn thấy bóng hình của Mio trong Shizuru, một hình ảnh như đại diện cho điều mà tác giả luôn tâm niệm: Con người luôn khao khát có được tình yêu đích thực trong đời, dù họ biết rằng, nếu chọn lựa tình yêu đó, họ sẽ phải đánh đổi rất nhiều, thậm chí là cả mạng sống của họ.

Cái nhẹ nhàng của Tấm ảnh tình yêu như một mạch nước sâu, âm thầm chảy. Chợt một ngày bạn phát hiện ra rằng, những cảm xúc mà nó để lại đau đớn đến nhường nào, tình yêu mà nó nhắc đến mới khó quên làm sao… Lẽ thường của cuộc sống cuối cùng mới là thứ day dứt nhất, vì căn bản chẳng có mấy người trải hết những bất hạnh phi thường đầy kịch tính lạ lẫm kia.

Và tôi vẫn còn nhớ mãi, cái bóng dáng nhỏ xíu ngồi ăn bánh donut của Shizuru…”

NGUYỄN TRẦN HỒNG NHI

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

Leave a Reply

%d bloggers like this: