CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #049 – Người đua diều – Khaled Hosseini

““Người đua diều” thực sự là một cuốn sách vô cùng hấp dẫn và đem lại cho tôi quá nhiều cảm xúc. Ít nhất một lần, tôi đã rơi những giọt nước mắt vì những nhân vật trong câu chuyện mà Hosseini đem đến, về giá trị cao cả, đầy thiêng liêng của tình yêu, tình ruột thịt và những kí ức, những di niệm đẹp đẽ nhưng cũng đầy ám ảnh luôn hiện diện trong tâm trí nhân vật chính Amir. Đó là một cuộc tranh đấu – một cuộc tranh đấu đầy xót xa và đau thương và cũng là một hành trình thức tỉnh, dằn vặt của Amir. Trong đó, những bức chân dung đầy cảm động về người bạn – người anh em tri kỉ của cậu là Hossan và hình ảnh người cha của chúng là ngài “Baba” (theo cách gọi của Amir) luôn là những thứ gì đó gây nhiều xúc cảm nhất trong lòng tôi. Câu chuyện chính xác là một cuộc hành trình đấu tranh khốc liệt, đấu tranh với chính những dằn vặt lương tâm, đấu tranh với sự thật, đấu tranh để tìm về nguồn cội, quê hương xứ sở,…
Hossan ơi! Cậu là một đứa trẻ cao thượng và đầy nhân cách. Những hình ảnh về một Hossan hiền hậu, “cam chịu”, nhẹ nhàng với lòng trung thành tuyệt đối với Amir sẽ luôn là những thứ khiến cho người đọc mến yêu cậu biết nhường nào! Sẽ mãi nhớ về hình dáng nhỏ bé ấy – một cậu bé Hazara với cái môi hẻ, với lòng khát khao được biết chữ, tài năng bắt diều đỉnh cao và sự xả thân bất chấp mọi hiểm nguy,… Và khi kết thúc cuốn tiểu thuyết, những âm vang ấy vẫn luôn vang vọng trong tâm thức của những người thương yêu Hassan: “Vì cậu, cả ngàn lần rồi…” Yêu lắm, Hassan bé nhỏ!
Amir! Tôi cũng quý trọng Amir, quý trọng cậu vì sự dũng cảm muộn màng của cậu, về hành trình đấu tranh với lương tâm để tìm về nguồn cội, tìm về nguồn cội Afghanixtan để tìm ra sự thật được chôn giấu suốt bao nhiêu năm, đồng thời cũng là hành trình tìm lại đứa con của Hassan – đứa cháu trai thất lạc của chính cậu. Và thật vui vì lòng dũng cảm ấy đã chiến thắng sự hèn nhát và lòng an phận. Thật tự hào vì cuối cùng, Amir đã lựa chọn đương đầu với hiểm nguy, sẵn sàng đi vào chỗ nguy hiểm nhất để chuộc Sohrab và đưa Sohrab về Mĩ.
Amir và Hossan, các cậu phải tự hào vì các cậu có một người cha vĩ đại như thế. Đó là một người cha đầy nhân cách, lòng kiêu hãnh, dũng cảm, tình thương người và yêu con trẻ. Tôi thực sự vô cùng kính trọng “Baba” vì những gì ông đã dành cho hai người con trai của ông, cho xã hội và cho những người xung quanh. Và những trang văn viết về quãng thời gian ông sống ở Mĩ với Amir, làm người bán xăng, sống một cuộc sống khó khăn trên đất Mĩ vẫn là những trang văn đọng lại trong tôi những hình dung vô cùng rõ nét về “Baba”, về những hi sinh thầm lặng, cao cả mà ông đã dành cho Amir bé nhỏ của ông. Một người cha vĩ đại, đúng thế!
Một điều mà tôi tin không chỉ riêng tôi cảm thấy tiếc nuối đó là sự thật muộn màng ấy cuối cùng Hossan vẫn không bao giờ có cơ hội được biết. Tiếc vì sự thật ấy đã bị giấu kín quá lâu, quá kĩ. Nếu không phải vì thứ bí mật ấy thì có lẽ đã không có cái ngày Hossan và ông Ali rời khỏi căn biệt thự và cũng sẽ không kéo theo biết bao mất mát, đau thương về sau. Nhưng sự thật là thế, mọi thứ đều đã xảy ra và chẳng thể thay đổi được quá khứ ấy. Tiếc vì trong những năm tháng ấy, “Baba” không được dành cho Hossan một tình thương trên danh nghĩa cha – con một cách công khai và tự do. Tiếc rằng Hossan đã không được hưởng hạnh phúc của tình cha con máu mủ một cách công bằng như những gì mà Amir có được. Tiếc rằng Hossan chưa bao giờ được gọi bằng một tiếng gọi thân thương “Baba” như cách mà Amir luôn gọi. Và cũng tiếc lắm, hai người cha con không công khai ấy đến lúc chết vẫn chưa được hưởng một ngày, hay một đêm trọn vẹn và ấm áp trong vòng tay che chở, bao la, vĩ đại của “Baba”. Thương Hossan vì bao mất mát mà cậu một mình phải trải qua, đến lúc chết rồi vẫn không hề biết đến người cha thật sự mà cậu đang mang dòng máu, để biết rằng cậu thực sự không phải là tộc người Hazara.
Nhưng cũng biết đâu, chính bí mật được cất giấu suốt bao năm tháng ấy chính là định mệnh cuộc đời của Hassan, Amir, “Baba” và ông Ali. Nhờ bí mật ấy đã tôi rèn lên một nhân cách với một trái tim nhân hậu, quả cảm của Hossan. Và cũng nhờ đó mà cậu có cho riêng mình một người cha cũng hết mực yêu thương cậu – người cha với đôi chân không lành lặn. Dẫu sao thì Hossan vẫn được sống những năm tháng tuổi thơ trong tình yêu thương mà ông Ali dành cho Hossan, dẫu sao thì cậu vẫn được nếm trải những vị ngọt ngào của thứ tình cảm thiêng liêng ấy một cách theo tôi cũng khá là trọng vẹn – tình phụ tử.
Bên cạnh đó, kết cục của cuốn sách cũng là điều mà tôi chờ đợi dẫu rằng tôi cũng không biết sau đó, Sohrab – cháu trai của Amir sẽ hòa nhập với cuộc sống Mĩ như thế nào khi cậu bé đã trải qua và phải hứng chịu biết bao tổn thương, biết bao những vết rạch chằng chịt trong tâm hồn khiến cậu luôn im lặng không sao cất lời. Biết rằng để hàn gắn lại là điều không hề dễ dàng và mau chóng nhưng tôi vẫn luôn mong Sohrab sẽ ổn hơn và mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp. Cầu chúc cho gia đình nhỏ của Amir sẽ hạnh phúc.
Cũng qua câu chuyện, chiến tranh đã hiện ra một cách đầy đau thương và chân thật qua những dòng viết về cuộc chiến ở Afghanixtan, về Kabul yêu dấu. Tôi thương những người dân vô tội ấy, thương những đứa trẻ mồ côi, thương những kiếp người không đáng phải chịu những khổ đau mà chiến tranh gây ra với họ và hơn hết là thương đất nước Afghanixtan xa xôi. Tàn khốc là những gì mà Afghanixtan phải chịu đựng bên cạnh biết bao đau thương, mất mát và cả những giọt máu rơi. Nhưng dù thế nào, đất nước Afghanixtan cằn cỗi vẫn luôn hiện lên với những giá trị văn hóa không hề bị biến mất dù là ở hoàn cảnh khó khăn nhất, Kabul sẽ vẫn đẹp và chất chứa biết bao kỉ niệm đẹp đẽ trong tiềm thức của Amir và Hossan. Những kỉ niệm tuổi thơ ấy sẽ còn mãi và giúp chúng nuôi dưỡng tâm hồn. Để mai này, dù điều gì xảy ra thì những kỉ niệm ấy sẽ luôn nhắc nhớ chúng là người Afghanixtan, mang trong mình dòng máu đất nước Afghanixtan yêu dấu. Những hồi ức ấy thấm thía vô cùng, đẹp đẽ mà cũng thật xót xa! Thương quá Kabul, thương quá Afghanixtan!!!
Giờ đây, Amir hay chính là Hosseini đã trở thành một nhà văn lớn, mọi người trên thế giới đã và đang đọc những cuốn sách do cậu viết ra đúng như những gì mà Hossan và chú Rahim Khan đã tin tưởng. Chính tài năng, giọng văn nhẹ nhàng nhưng đầy xúc cảm, gần gũi của Hosseini đã tác động đến người đọc một cách sâu xa và ám ảnh. Trong đó phải kể đến lối hành văn và giọng điệu đầy chất thơ, chất trữ tình trong những dòng viết đan xen bên cạnh những trang viết về chiến tranh khốc liệt. Tóm lại, trữ tình, xót xa, chân thực là những gì mà người đọc sẽ thấy sau khi đọc cuốn tiểu thuyết vô cùng đáng đọc này.”

PHẠM TIẾN THÀNH

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

Leave a Reply

%d bloggers like this: