CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #048 – Bóng hình của gió

“””Tôi xin mở đầu bằng việc kết thúc””.

Thông thường, ta hay dùng “”Happy ending”” hay “”Sad ending”” để nói về kết thúc của một câu chuyện, nhưng ở đây, đối với cái kết của cuốn sách này, cảm thấy hai từ trên không phù hợp cho lắm, nên tôi đơn thuần chỉ muốn nói là:

“”Bóng hình của gió”” đã có một kết thúc đẹp, rất đẹp.

Tôi mất hết 3 tháng để đọc 2/3 cuốn sách dài 521 trang, một phần là vì bận rộn. Một phần còn lại là vì bản thân cảm thấy “”Bóng hình của gió”” viết quá nhiều về… tình yêu! Và tất nhiên đối với một đứa không thích ngôn tình (nhưng cũng không kì thị đâu yên tâm ))), và vốn là fan trinh thám, kinh dị thì cảm thấy hơi nản khi đọc.

Nhưng đây là cuốn sách thứ 2 khiến mình muốn viết. Cuốn đầu tiên là “”Chạng vạng””, đọc cách đây 8 năm.
1/3 cuốn còn lại, tôi đã hoàn thành trong 2 ngày nghỉ Tết đầu tiên.

Tại sao lại như vậy? Động lực nào khiến mình dù có nản nhưng vẫn tiếp tục đọc?

– Về tác giả:
Văn phong của tác giả, cách hành văn dẫn dắt câu chuyện của Carlos Ruiz Zafón chính là điều cuốn hút nhất, không phải duy nhất, ở cuốn sách này. Phải nói rằng tôi cực thích cái cách ông miêu tả mọi chi tiết, từ cảnh vật, con người, bối cảnh xảy ra hay tâm lí nhân vật đều rất hay và lôi cuốn. Nói rõ hơn thì tôi cảm thấy văn phong của ông theo kiểu vẻ đẹp của hoa dại mọc trong vườn, rất trần tục, một vẻ đẹp của trần thế, không phải đẹp theo kiểu thiên thần ở vườn địa đàng, hay vẻ đẹp sắc sảo của ác quỷ mà là vẻ đẹp nơi trần thế, hoang dã, tự do và có chút hoa mĩ. Giống như thành phố Barcelona, ngòi bút của ông xuyên suốt câu chuyện luôn toát lên chút gì đó bí ẩn, song vẫn vô cùng kì vĩ và diễm lệ.

– Về nội dung:
Khi bắt đầu đọc, càng đọc, đến chừng hơn nửa cuốn, bạn sẽ thấy Daniel như một thằng nhãi nhiều chuyện, rõ ràng không phải chuyện liên quan tới mình mà cứ đào bới lên, đi tìm hiểu các kiểu, như thằng nhóc tuổi mới lớn không có việc gì hay ho hơn để làm nên chơi trò cảnh sát điều tra, và tưởng chừng như gặp cô nào là thích cô đó.

Phải, tôi đã nghĩ Daniel như vậy đấy :>> Mọi thứ diễn ra như sự trùng hợp. “”Julián đã từng viết: sự trùng hợp là vết sẹo của định mệnh. Nhưng không có sự trùng hợp nào đâu Daniel ạ.”” – Nuria Monfort trong “”Bóng hình của gió””. Đúng vậy, thực chất số phận đã đưa đẩy những con người này lại với nhau, từ những con người xa lạ, họ dần hình thành nên mối liên kết vô hình. Nếu như Daniel không thích sách, nếu như cha cậu hôm đó không đưa cậu đến nơi gọi là “”Nghĩa Trang Của Những Cuốn Sách Bị Lãng Quên””, nếu tại đó cậu tìm thấy cuốn sách khác, không phải cuốn “”Bóng hình của gió”” của Julián Carax, nếu Nuria không quyết định giấu những cuốn sách của Julián vào đó, nếu như Daniel không đưa Fermín về tiệm sách, và hàng vạn cái nếu như khác, thì Carax vẫn sẽ mãi không cầm bút một lần nữa, và cuộc đời ông sẽ kết thúc trong sự vụn vỡ ở tâm hồn, thì Nuria vẫn mãi sống trong căn hộ ẩm thấp mà chết dần theo nỗi cô đơn trong lòng, đó là nếu họ vẫn chưa bị Fumero giết chết, thì bà Jancita sẽ ra đi mà không được gặp Carax hay Penélope, kể cả trong khu vườn kí ức rồi ra đi với nụ cười trên môi, thì Fermín vẫn đang vật lộn với cuộc sống lang thang dưới gầm cầu và cậu Daniel sẽ không vượt qua được quá khứ, sẽ mãi đánh mất hình ảnh người mẹ của cậu, và tất cả bí mật về ngày xưa ấy sẽ mãi chôn vùi theo sự tàn lụi của những người liên quan.

Nhưng ván bài định mệnh của Chúa Trời đã bắt đầu, những lá bài đã được chia cho từng nhân vật, mà Chúa Trời ở đây, chính là Carlos Ruiz Zafón. Dần dần mọi chuyện xảy ra được liên kết với nhau, một cách logic. Kể cả chi tiết nhỏ nhất, rằng cây bút hãng Montblanc, Daniel hằng mong có được lúc nhỏ cũng chính là cây bút từng thuộc về Victor Hugo, theo nhiều người tin vậy, mà Nuria đã dốc hết tài sản của mình để mua tặng cho người cô yêu, Julián, song trong lúc khó khăn đã đem bán nó. Sợi chỉ đỏ của số phận gắn kết những mảnh đời với nhau qua những điều không nghĩ tới nhất trong cuộc sống.

Và có cái gì đó trong lòng cậu Daniel thôi thúc cậu tìm hiểu người tác giả bí ẩn này. Để rồi khi mọi chuyện tưởng chừng như vụn vỡ, che lấp bởi những quá khứ đau đớn, sự hối hận, nuối tiếc, gần như rơi vào khủng hoảng thì nút thắt trong lòng mỗi người đều được tháo gỡ, vâng, vào những lúc, bởi những chuyện không ngờ đến nhất.

– Về cấu trúc chuyện:
Zafón đã không bị đuối ý tưởng, như tôi lo lắng, khi càng đến cuối truyện, bởi có quá nhiều nút thắt cần được tháo gỡ hợp lí. “”Bóng hình của gió”” của ông có tính nhân đạo, qua cái chết thanh thản của ông Fortuny trong khi ngắm nhìn hình ảnh vợ và đứa con trai, người mà ông đã không dành cho họ tình yêu trọn vẹn, hay qua cái chết của Miquel Moliner, hi sinh vì người bạn anh coi như một phần cuộc sống của mình.

Tôi đã bật khóc trước hai cái chết ấy. Quá nhiều cảm xúc trong bức thư của Nuria, từ bất ngờ, ngỡ ngàng, cảm nhận được sự ấm áp trong tình yêu, và cả đau đớn trong trò đùa của số phận.

Nhưng sau tất cả, “”Bóng hình của gió”” đã có một cái kết đẹp.
Rất đẹp. Chắc chắn là như vậy.”

LÊ PHƯƠNG THỤC VY

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

Leave a Reply

%d bloggers like this: