CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #023 – Nơi Anh Định Bỏ Lại Em

“Một tuần bắt đầu bằng thứ mấy?
Có lẽ với Nơi Anh Định Bỏ Lại Em bắt đầu bằng thứ 4, ngày đầu tiên tuần lễ Shiva để tang, di nguyện trước khi mất của người cha.
Những tưởng bà mẹ và 4 đứa con nhà Foxman sẽ chết chìm trong biển nước mắt nhưng không. Sự đoàn tụ bất đắc dĩ sau những tháng năm xa nhau đầy những tình huống dở khóc dở cười. Bốn anh chị em mỗi người mang theo câu chuyện đời mình quay về với mái nhà xưa trong tâm thế là người con, người chị, người anh,người em, người chồng,người vợ và là tình nhân tréo ngeo gặp lại.
Jonathan Tropper vẽ lên sợi dây liên kết trên cây phả hệ đó. Cuộc đời trêu ghẹo, đánh đố đau thương, bẽ bàng đến độ lố lăng nhưng cũng không kém phần xúc động. Bốn đứa con cùng một bà mẹ thách đấu cùng nhau trong trận chiến 7 ngày để rồi ngày cuối cùng chia tay hiểu ra rằng “” đến lúc nhất định ai đúng ai sai chẳng còn ý nghĩa gì nữa”” và kẻ bị hạ đo ván chính là cuộc đời ghẻ lạnh ngoài kia.

Tôi cực kỳ thích cách xây dựng nhân vật của tác giả. Một bà mẹ- một nhà vật lý trị liệu với bộ ngực đồ sộ do phẫu thuật phẩm mỹ thường xuyên xô hàng “”đấu trí”” cùng lũ con khi để chúng chịu sống chung dưới một mái nhà trong 7 ngày. Một Wendy thời con gái cá tính an phận cùng 1 ông chồng và 2 đứa con nhưng mối tình xưa với Horry nửa tỉnh nửa mê những phút yếu lòng. Paul con trai lớn trong nhà mang theo vết thương đúng nghĩa đau như chó cắn dằn vặt trách mình và trách những người em bởi cuộc “”ẩu đả”” mà phải trải qua 8 lần phẫu thuật cấy ghép da, cưới một cô vợ xinh xắn Alice thèm có một đứa con mà hồi sinh viên là bạn gái của em trai mình (Judd- nhân vật tôi). Phillip đứa em Út- đứa khác tất cả những thành viên còn lại, đẹp mã hài hước hư hỏng và vớ phải máy bay bà già giàu có-Tracy- bác sĩ tâm lý và cuối cùng là Judd, kẻ xâu chuỗi câu chuyện đứng ở đáy vực thẳm khi người vợ Jenn ngoại tình với thằng sếp soái ca ga lăng nhưng tinh trùng yếu và không thể có con.
Một gia đình được xây dựng đầy châm biếm với bà mẹ hay xem lén nhật ký con đến độ đứa con gái phải viết gì đó cho mẹ đọc đại “”mình vừa chơi tay 3 cùng thầy giáo thể dục và bạn học tên Mike hay tôi biết loạn luận là sai trái. Mình chỉ hình dung làm một lần sẽ như thế nào. Nhưng mà Paul muốn làm thế với mình suốt ngày và sự việc trở nên rùng rợn. Sẽ dễ dàng hơn nhiều với Judd, giá mà nó không gay””. Những đứa con chửi và đánh nhau như cơm bữa để đến độ thằng út Phillip “”nằm vạ”” khi bạn gái lớn tuổi đòi chia tay và ngã lăn cù xuống đất trong sự lo lắng của tất cả mọi người vẫn bật lên câu “”vậy bây giờ mẹ là les à””. Và sau những tình huống dở oái ăm những màn đối thoại lố lăng tục tĩu đâu đó vẫn còn đọng lại cảm xúc à ánh lên hy vọng từ những lỗi lầm đã gây ra; khi mớ kỷ vật cũ kỹ trong ngăn kéo tuổi thơ khơi lên vết thời gian đã qua những tưởng NƠI ANH ĐỊNH BỎ LẠI EM lại ĐÃ TÌM RA EM khi:
“”Tôi nghe thấy tiếng ba trong đầu và mỉm cười. Tất cả chúng tôi đều biết lái xe số sàn. Tất cả chúng tôi đều biết thay lốp bánh xe. Tất cả chúng tôi đều biết kìm nén cảm xúc cho đến khi cảm xúc đầu độc chúng tôi. Đó là một di sản phức tạp.”””

NGÔ QUANG VINH

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

Leave a Reply

%d bloggers like this: