CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 #001 – Đồi gió hú

“Cả đời Emily Bronte chỉ viết một cuốn sách duy nhất. Và nó khiến bà trở thành một nhà văn được nhớ đến ngang hàng những nhà văn quan trọng cùng thời khác. Điều đó kỳ lạ hệt như tác phẩm của bà.

Tôi gọi Đồi Gió Hú là một tác phẩm đáng sợ bởi tôi không thể đọc nó nhanh, việc đọc chậm rãi luôn khiến tôi mệt mỏi và cuốn sách này còn khiến tôi mệt mỏi gấp đôi. Nó ám ảnh, gai góc và đau thương ở mọi nơi mọi chỗ. Dường như ánh mặt trời không thể chiếu soi xuống Đồi Gió Hú.

Đây có lẽ cũng là lần đầu và duy nhất đến giờ tôi đọc một cuốn sách đậm mùi chân quê như thế. Charlotte Bronte còn nói nó “quê mùa từ đầu đến chân” thế nhưng thiếu cái quê mùa ấy thì có thể Đồi Gió Hú đã không ám ảnh đau thương như thế. Từ cảnh vật đến con người trong Đồi Gió Hú đều xù xì cũ kỹ như thể đã được cắm rễ ở đó cả trăm năm. Dẫu là những người trẻ nhất nhiều sức sống nhất như Catherine Linton và Hareton Earnshaw cũng nhuốm sắc buồn bã u ám khó hiểu.

Càng không cần nói đến Heathcliff và Catherine Earnshaw, những linh hồn bất trị nhất trong những kẻ bất trị. Cặp đôi chính điên rồ của câu chuyện này.

Heathcliff không họ mà chỉ có một cái tên. Không đẹp nhưng lại được ông Earnshaw yêu mến thái quá đâm ra càng lúc càng bị cậu con trai ông ghét bỏ hành hạ. Trong cả tuổi thơ u ám của Heathcliff chỉ có duy nhất Catherine Earnshaw là niềm vui và ánh sáng.

Hai đứa trẻ bên nhau rồi yêu nhau đơn giản như hơi thở nhưng rồi Catherine vì danh giá mà phản bội tình yêu ấy, lựa chọn Edgar Linton. Mọi bi kịch bắt đầu từ đây.

Tôi căm ghét Catherine, cô ta là một ác quỷ trong hình hài thiên thần. Lạnh lùng, kiêu ngạo, tàn nhẫn. Cô ta không ngại mang người khác ra làm tấm chắn để đạt được mục đích. Thế nhưng cô ta cũng biết yêu. Dù tình yêu không thể chiến thắng sự ích kỷ đã ăn vào máu.

Heathcliff cũng là một kẻ đáng ghét bởi anh ta ích kỷ và độc ác không kém người mình yêu. Nhưng tôi còn thấy anh ta đáng thương hơn nhiều. Bởi tuổi thơ không trọn vẹn, tình yêu bị phủ nhận, thậm chí khi có đủ khả năng giành lấy tình yêu thì người ấy lại mãi mãi ra đi.

Heathcliff có trả thù độc ác thế nào tôi cũng hiểu được bởi anh ta đã bị dồn đến đường cùng, mà một con thú cùng đường có thể làm bất cứ điều gì. Đôi khi điều ấy còn ghê gớm hơn thứ mọi người có thể tưởng tượng ra.

Cảnh tượng Heathcliff van xin hồn ma Catherine gặp mình cứ ám ảnh tôi mãi. Có thể anh ta điên cuồng nhưng anh ta đã có một tình yêu mãnh liệt khó quên. Người ta không thể vì tình yêu mà bỏ qua mọi thứ nhưng Heathcliff có thể. Chính vì vậy mất đi Catherine mới khiến anh ta trở thành một con quỷ không tiếc mọi giá để trả thù như thế, dẫu cho sự trả thù ấy có đổi bằng chính con trai anh ta.

Heathcliff và Catherine yêu điên cuồng và ích kỷ điên cuồng. Ngoài người còn lại thì ai đến với họ cũng chỉ là sai lầm. Thế nhưng Edgar Linton lại bị vẻ ngoài của Catherine mê hoặc, bước chân vào sai lầm ấy. Kết cục của anh chàng Edgar hiền lành cũng quá đáng thương khi cái giá phải trả cho một tình yêu mù quáng là cả cơ nghiệp, là mạng sống của anh và là chính đứa con gái anh yêu thương nhất.

Catherine Linton giống mẹ kỳ lạ. Không phải bởi vẻ ngoài mà cô dường như được di truyền sự kiêu ngạo lẫn ích kỷ của Catherine Earnshaw mẹ cô. Tuy nhiên tùy từng hoàn cảnh mỗi người sống mà họ có những thay đổi khác nhau. Vả chăng chính Catherine Linton về bản chất cũng không mục ruỗng như mẹ cô. Mẹ cô nếu là một con quỷ thì cô mới chỉ là một đứa trẻ hư. So ra cô bé vẫn còn đáng yêu lắm.

Thế nhưng người khiến tôi dễ cảm thông nhất cả tác phẩm lại là Hareton. Cậu chàng xù xì cục mịch nhưng lại mang một trái tim lương thiện. Cậu là người duy nhất thật sự thương cảm khi Heathcliff mất, dù chính cậu mới là nạn nhân lớn nhất, là người bi thảm nhất trong cuộc trả thù vì tình năm xưa.

Quả thực không có tác phẩm nào khiến tôi vừa yêu vừa ghét được như Đồi Gió Hú. Nó nặng nề và ám ảnh đến mức khó dứt ra khỏi mớ cảm xúc phập phồng uất nghẹn ngay cả khi đã gấp sách lại. Không thể phủ nhận rằng dẫu tuyệt vọng với nó bao nhiêu người ta càng khó để quên đi nó bấy nhiêu.

Đôi khi cảm xúc là một thứ mong manh thế đấy.”

HÁN BÍCH HẠNH.

Leave a Reply

%d bloggers like this: