Chuyện con mèo dạy hải âu bay – Trương Thùy Linh [Mọt sách Nhã Nam 2017]

Cảm giác đầu tiên khi cầm quyển sách trên tay là nhìn thích mắt quá, đơn giản quá mà sao mỏng quá, liệu mình sẽ bị cảm giác “thiếu hụt” nội dung không đây?

Ấy vậy mà khi lật giở từng trang sách đầu tiên của “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” đã nghe mùi sóng vỗ, mùi biển cả với những tiếng kêu của đàn chim hải âu đang bay trên eo biển Elber, chân thực như mình được tận mắt chứng kiến và cảm nhận vậy. Đây là cuốn sách đầu tiên do Nhã Nam phát hành mà mình được mượn để đọc, lý do rất đơn giản, một người yêu sách không thể không biết đến  Nhã Nam,  mình từng nghe cô bạn “fan cứng” bảo rằng: Thử mà đọc một cuốn sách của Nhã Nam đi, đơn giản nhưng sâu sắc lắm.

Và ấn tượng ban đầu của mình với cuốn sách này thật sự rất khác biệt. Một cuốn sách với tựa đề dễ hiểu, ngôn từ gần gũi nhưng lại chứa đựng một ý niệm thật to lớn. Những câu chuyện nhỏ cứ thế chắp nối xuyên suốt mạch truyện …

Đôi khi ta phải hiểu rằng, dù mình có tài giỏi, có thành thạo như cô hải âu Kengah thì cuộc đời với đầy những bất trắc, thậm chí là cái chết, vẫn luôn hiện diện theo một cách vô tình, khiến ta rơi vào và không thể kháng cự.

Đôi khi ta phải hiểu rằng, con người thông minh lắm đấy, dũng cảm bôn ba lắm đấy, nhưng thứ họ chưa thể bao dung được, đó là với mẹ biển cả và thần thiên nhiên, con người đã giết hại những bàn tay nâng đỡ, che chở họ suốt bao thời gian qua. Ô nhiễm môi trường và ý thức thật tệ của một đại bộ phận con người gióng lên một hồi chuông thật nhức nhối. Hãy thử tưởng tượng một ngày con chim sắp bị bắn biết nói, hay cái cây sắp bị chặt bỗng khóc ròng thì bạn sẽ nghĩ như thế nào?

Tuy là những bức tranh xám xịt kia đã nhuốm màu lên trang sách, nhưng ta không thể vì thế mà bôi đen cả viễn cảnh. Vì ở đó còn có những tấm lòng hướng thiện, biết suy nghĩ, biết hành động và không hề thiếu lòng khoan dung, nghĩa hiệp. Đấy là con mèo mun Zorba mập ú, đen tuyền nhưng rất tốt bụng cùng dàn mèo ở xứ cảng Hamburg nữa, tất cả đều hết sức hoàn thành tâm nguyện trước khi chết của cô hải âu Kengah nhiễm dầu thải trên biển – nuôi đứa con của cô còn trong trứng cho đến khi nở  và nhất định phải dạy cho nó biết bay.

Một Lucky bé bỏng, gọi mèo là “má” thật sự khiến người ta xao động, một Lucky dù rất sợ té ngã vì không tin mình có thể bay, nhưng em là hải âu, việc của em là phải bay. Ai trên đời này cũng phải có trách nhiệm cả, không thể vì sự ích kỷ của cá nhân mà cho phép bản thân lười nhác, sống một cuộc đời của kẻ khác được.

Cuối cùng, Lucky đã dám dang rộng vòng cánh chao lượn trên bầu trời như em ao ước trong niềm hạnh phúc khôn xiết của bầy mèo. Truyện kết thúc với hình ảnh Lucky bay lên cao thật cao, không chắc rằng, rồi em sẽ gặp phải thử thách nào trong hành trình tìm lại bầy đàn của mình, nhưng mình tin rằng, mang một trái tim đầy mơ ước cùng một thái độ sống tích cực để đón nhận tương lai, thì thành công sẽ đến với mỗi chúng ta mà thôi.

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (7 chấm điểm, trung bình được: 6.71 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: