CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY – Review của Living To Love

Không phải cuốn sách nào cũng dễ dàng làm người ta mỉm cười… Càng không phải cuốn sách nào cũng dễ dàng làm người ta bật khóc… Mình nghĩ rằng một cuốn sách thật sự giá trị, chỉ khi nó cho người đọc một không gian riêng, nơi ấy, họ có thể sống một cách “người” nhất, bằng những cảm xúc chân thành nhất…

Mình đã có những phút giây rất vui vẻ cũng như cảm nhận được những giọt nước mắt đầy hạnh phúc khi đọc một cuốn sách hết sức dễ thương “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”. Một câu chuyện thiếu nhi của Luis Sepúlveda, nhưng mình tin rằng, đây không chỉ là một câu chuyện kể thông thường cho trẻ nhỏ, mà là một món quà tinh thần vô giá, mang những thông điệp cực kỳ ý nghĩa mà tác giả muốn gửi đến nơi người đọc, tất cả những ai đang sống giữa cuộc đời bề bộn này, đang cần lắm niềm tin tưởng, lòng dũng cảm và sự yêu thương vô bờ bến…

Chuyện mở đầu bởi cảnh “cửa sông Elber, nơi dòng nước đổ vào biển Bắc.”, dưới tầm nhìn rộng của những đàn hải âu trong những cuộc hành trình của cuộc đời mình, cuộc hành trinh đi tới những vùng đất mới, thầm lặng, yên bình mà cũng ẩn chứa nhiều khó khăn, thử thách. Nhân vật được nhắc tới là một cô hải âu tên Kengah “cô hải âu có bộ lông màu bạc, đặc biệt thích thú quan sát mấy lá cờ của đám tàu, vì cô biết mỗi lá cờ đại diện cho một cách nói, cách gọi tên cùng một thứ bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau.”. Trong một lần không may, cô đã đáp cánh xuống vùng nươc tử thần, nơi nhơ nháp những váng dầu loang, và, đó là ác mộng lớn nhất, là nỗi kinh hoàng tột độ của cô, của loài hải âu bé nhỏ luôn đẫm mình trong những làn nước rộng lớn nơi biển khơi.

“Kengah dang cánh bay lên, nhưng con sóng đang xô tới quá nhanh. Sức sóng nhấn chìm cô xuống nước và khi cô ngoi được lên, ánh sáng ban ngày đã tắt. Cô lắc đâu lia lịa, nhận ra mình vừa ngoi qua một lớp sóng đen đầy váng dầu suýt làm cô mù mắt. Kengah, cô chim hải âu với bộ lông vốn màu ánh bạc, cố ngụp đầu sâu xuống nước cho tới khi chút ánh sáng le lói xuyên qua được lớp váng dầu nặng trịch đang che phủ mắt cô. Thứ chất lỏng dính như keo mà loài hải âu coi như tử thần màu đen của chúng giờ đây đang ép chặt đôi cánh vào mạng sườn cô. Cô cuống quýt đạp chân, hi vọng có thể bơi thật nhanh để thoát khỏi dòng nước đen đó. Toàn thân bị co rút căng cứng, nhưng cuối cùng cô cũng tới được mép lớp váng dầu và nhoài người sang vùng nước sạch. Cô chớp mắt liên hồi, cố rửa sạch bằng cách ngâm đầu thật lâu trong nước. Nhưng khi ngước lên bầu trời, cô chỉ nhìn thấy vài cụm mây đang trôi bồng bềnh giữa mặt biển và vòm trời khổng lồ. Bạn bè của cô trong đàn Hải Đăng Cát Đỏ đã bay đi xa, rất xa rồi.”

Một chút cảm giác xót xa nhen dần lên trong lòng khi mình đọc đoạn văn này. Rõ quá rồi còn gì, thủ phạm dã man nhất của thiên nhiên chính là con người, chính xác là những việc làm vô ý thức của con người. Một vài vệt dầu rửa, dầu loang ngỡ sẽ chìm đi, sẽ vô cùng nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, nhưng sự thật lại kinh khủng hơn rất nhiều, cái thứ chất lỏng độc hại, đen sì và hôi hám ấy sẽ theo gió, theo dòng hội tụ lại nơi vùng nước tử thần này, và không chút tiếc thương cướp đi sinh mạng của bao loài sinh vật biển, thậm chí những loài chim nương nhờ vào biển như loài hải âu. Và, trong những giờ phút kinh hoàng ấy, Kengah đã nỗ lực hết mình để bay lên, và, cô đã thành công, khi có thể vỗ cánh lần cuối cùng trong đời để đáp xuống sân thượng của một tòa nhà, nơi có nhận vật chính rất đáng yêu của câu chuyện xuất hiện. Một con mèo mun béo ú, to đùng, một con mèo được tấm lòng nhân ái của một cậu bé cứu thoát khi đang nằm trong miệng của một con chim to tướng vì bị hiểu nhầm là một con ếch đen xấu xí. Câu chuyện ngập tràn tình yêu thương bắt đầu…

“Kengah nhìn lên bầu trời, tạ ơn những làn gió tốt lành đã nâng cánh cô trong suốt cuộc đời, và cô trút hơi thở cuối cùng, một quả trứng lốm đốm xanh lăn ra từ cơ thể đẫm dầu của cô.” Kengah, cô hải âu, người mẹ hết sức mạnh mẽ đã trút chút sức lực cuối cùng của cuộc đời mình để sinh ra một quả trứng. Và, cô dặn dò mèo ú Zorba đầy tin tưởng về việc nó sẽ không được ăn quả trứng này, phải ấp chờ ngày chú chim nhỏ chào đời, quan trọng nhất, hãy dạy hải âu con biết bay. Một nhiệm vụ quá khó khăn với Zorba, đơn giản thôi, bởi nó là một con mèo! Mình đã rất ấn tượng với một câu văn hay được chọn in cuối sách “Thật dễ dàng để yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn”. Một câu nói hết sức ý nghĩa và đúng đắn, nó khiến mình không khỏi nhắc nhở bản thân phải luôn sống hết mình, sống để yêu thương, trong bất cứ hoàn cảnh nào, và, với bất cứ ai.

Không chỉ Zorba mà còn cả một lũ mèo rất đáng yêu với nhiệm vụ chăm sóc, bảo vệ quả trứng nhỏ. Truyện còn kể về cuốn bách kho toàn thư dày cộp của “tiến sĩ” mèo, về con mèo được theo những con tàu lớn lênh đênh trên biển – nó hiểu biết nhiều hơn bất cứ con mèo nào trên bến cảng, về những chú mèo luôn lăng xăng trong nhà bếp nhưng lại cực kỳ tốt bụng và thích giúp đỡ. Như một xã hội thu nhỏ, thế giới sinh động về những chú mèo thực sự rất vui vẻ, thú vị, và thấm đẫm nhưng gì dịu dàng, đẹp đẽ nhất của tình yêu thương. Tin mình đi, bạn sẽ mỉm cười rất nhiều khi đọc những trang truyện này, khi lũ mèo ra sức nâng niu, gìn giữ, và mong chờ ngày hải âu non ra đời. Và nếu bạn đang mỉm cười rồi, thì tới đây sẽ là những giây phút bạn vỡ òa trông hạnh phúc.

“Zorba đang gà gật khi màn đêm buông xuống và ngày thứ hai mươi, vì thế nó không nhận ra rằng quả trứng nhúc nhích, thật chậm, nhưng đang nhúc nhích, như thể đang cố lăn trên mặt sàn. Một cú nhói ở bụng khiến Zorba tỉnh giấc. Nó mở mắt và hết sức lo ngại khi nhìn thấy một chóp nhỏ màu vàng cứ xuất hiện rồi biến mất qua vết nức của quả trứng. Nó kẹp vững quả trứng bằng hai chân sau, và nhờ thế có thể nhìn thấy con chim non mổ lấy mổ để tới khi cái lỗ đủ rộng cho một cái đầu trắng, bé xíu ướt nhẹp ra khỏi vỏ trứng.
“Má!” con chim non chiếp chiếp gọi.
Zorba không biết phải phản ứng ra sao. Nó biết là lông của mình đen óng như than, nhưng dường như nỗi xúc động và xấu hổ đã khiến nó ngượng hồng lựng cả người.”

Quá đáng yêu! Zorba, lần đầu tiên trong đời, cũng như trong cuộc đời của một con mèo ú, nó được một con hải âu be bé xinh xinh chiêm chiếp gọi mẹ. Nó ngượng, nhưng chắc chắn nó cũng đang vô cùng hạnh phúc bởi nó bỗng dưng có một đặc quyền hết sức thú vị, nó đã được đền đáp xứng đáng sau bao ngày vất vả bên quả trứng, và hơn hết, nó mãn nguyện bởi mình đã thực hiện được hai lời hứa với cô hải âu Kengah. Ở đoạn này, mình cảm thấy rất bất ngờ và thích thú khi Zorba phải làm một bà mẹ bất tắc dĩ của đứa con hải âu rất mực ngây ngô, hàng loạt những giây phút xúc động và tình cảm đã diễn ra… Khi Zorba bắt được vài con ruồi nhỏ làm thức ăn cho hải âu con khiến nó reo lên thích thú, khi nó xuất hiện kịp thời và lanh lẹ cứu đứa con yêu khỏi nanh vuốt bọn mèo hoang… Đây là những trang văn đong đầy yêu thương nhất.

Và, như lời hứa cuối cùng với Kengah, Zorba cùng các bạn bắt đầu giúp Lucky – chú hải âu non tập bay. Sau bao nỗ lực không thành, sự thất vọng của lũ mèo và sự nản chí của Lucky, nó luôn một lực khăng khăng nó là một con mèo, và nó không thể bay… Moi chuyện rắc rối cho tới khi lũ mèo tìm hiểu được việc loài Hải âu rất nhạy cảm với nước, chỉ có trông làn nước, chúng mới có thể sống một cách bản năng nhất. Mình yêu lắm những lời tình cảm mà mẹ Zorba dành cho đứa con bé bỏng của mình “Con chuẩn bị bay rồi, Lucky à. Hít một hơi thở sâu. Hãy cảm nhận làn mưa. Đó là nước. Trong cuộc đời, con sẽ có rất nhiều lý do để hạnh phúc. Một trong những thứ đó là nước, thứ khác là gió, thứ khác nữa là mặt trời, và đó luôn là món quà đến sau những cơn mưa. Hãy cảm nhận mưa đi. Dang đôi cánh của con ra,”…

Và mình thực sự đã rơi những giọt nước mắt hạnh phúc khi chúng kiến cảnh Lucky đập cánh, bay những đường bay đầu tiên trong cuộc đời mình…

“Con hải âu xòe đôi cánh. Những chiếc đèn pha tưới nó đẫm trong ánh sáng, và nước mưa vương trên bộ lông nó như những viên ngọc trai. Con người và con mèo quan sát nó ngẩng đầu lên, mắt nhắm nghiền.
“Mưa. Nước. Con thích chúng,” nó nói.
“Con sắp bay,” Zorba nói thêm lần nữa.
“Con yêu má, Zorba. Má là con mèo tuyệt vời nhất thế giới,” Lucky nói, di chuyển về góc chót của dãy lan can bao quanh.
“Con sẽ bay. Cả bầu trời kia sẽ thuộc về con.”
“Con sẽ không bao giờ quên má và cả các bác mèo.” Lucky đã chấp chới vươn nửa bàn chân ra khỏi gờ lan can, đúng như bài thơ của Atxaga đã nói, nó mang trái tim của thần bay lượn.
“Bay đi!” Zorba la lên, chìa ra một bàn chân và hích con hải âu một cái thực là khẽ.
Lucky biến mất khỏi tầm nhìn, con người và con mèo sợ đến chết khiếp. Nó rơi thằng xuống như một viên đá. Nín thở, họ vươn ra ngoài lan can, và rồi họ thấy con hải âu, đang đập cánh, lượn qua bãi đỗ xe, rồi họ dõi theo nó bay cao lên, cao hơn cả cái phong hướng tiêu mạ vàng đang tôn vinh vẻ đẹp độc nhất vô nhị nhà thờ Thánh Michael.
Lucky bay một mình trong đêm quanh thành phố Hamburg. Nó bay đi xa, đập nhanh đôi cánh của mình, cho tới khi đã bay cao vượt trên cả những cái cần trục ở cảng, cao vượt trên cả những cột buồm, và rồi nó quay trở lại, lướt đi, đảo hết vòng này đến vòng khác quanh tháp chuông nhà thờ.
“Con đang bay! Má Zorba! Con biết bay rồi!” Con hải âu la lên ngây ngất từ bầu trời xám xịt bao la.
Con người vỗ lưng Zorba. “Đó, anh mèo, chúng ta làm được rồi,” ông ta nói, thở phào.
Zorba ngẩn ra ngẫm nghĩ mất một lúc. “Phải. Từ chỗ không biết gì con bé đã thấu hiểu được điều quan trọng nhất,” Zorba.
“Ô, thế sao? Đó là cái gì?” con người hỏi.
“Chỉ những kẻ thực sự dám thì mới có thể bay.”
Ta chuẩn bị đi xuống đây. Ta đợi anh bên dưới,” con người nói rồi bước đi.
Zorba ngồi đó, dõi theo con hải âu cho tới lúc nó không biết những giọt mưa hay nước mắt đã phủ mờ đôi mắt màu vàng của con mèo mun to đùng, mập ú… một con mèo tử tế, cao quý, một con mèo của bến cảng.”

Một kết thúc quá đẹp, quá mĩ mãn, đủ sức làm viên mãn một trái tim!!! Gấp cuốn sách lại, một cảm giác cực kỳ dễ chịu lan tỏa trong tim, hơn bao giờ hết, mình cảm nhận được niềm hạnh phúc, tình yêu thương đong đầy, lan tràn mọi ngõ ngách trong tâm hồn … Và mình biết, đây thật sự là một cuốn sách hay, một cuốn sách ý nghĩa, một cuốn sách lấp lánh trên giá và mình không bao giờ có thể quên đã từng đọc một câu chuyện thú vị, mà sâu sắc, như thế!

P/s: Mình xin gửi những lời cảm ơn chân thành nhất tới Công ty văn hóa và truyền thông Nhã Nam, nơi mang đến cho mình không chỉ là những cuốn sách, những câu chuyện được thu lượm từ bốn phương trời xa xôi, mà còn là nơi mở ra cánh cửa tri thức rộng lớn, để mình có thể đi tới khám phá những mảnh đời, những vùng đất, những mấu chuyện nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa trên khắp hành tinh này, để trái tim mình được mở rộng hơn bao giờ hết, luôn ngập tràn và không ngừng mạch yêu thương!

Leave a Reply

%d bloggers like this: