CHIẾN BINH CẦU VỒNG

 Bài cảm nhận của Fuu Chan

là cuốn sách mà bố tôi “vui vẻ” thanh toán cho tôi trong 2 tháng gần đây, khi bố đã đọc sơ qua nó. Bố tôi nói rằng: “Đọc để thấy,mình may mắn con à”. Không phải là tôi không hiểu ý bố, nhưng khi đọc xong hết cuốn sách, tôi thở dài, tôi maymắn… đúng thế thật. Ở cái tuổi mười sáu này, điều may mắn nhất là được sống trong gia đình hạnh phúc, được đi học, điều mà những người bạn nhỏ trong câu chuyện ấy phải chật vật lắm, khó khăn lắm mới có được. Tôi đã hiểu ra, những điều mà vốn dĩ ai-cũng-hiểu nhưng mấy ai có thể làm được như họ.

 Câu chuyện về một trường học nghèo – tên Muhammadiyah tại hòn đảo Belitong của đất nước Indonesia. Ngày nhập học đầu tiên ở Belitong có sự khác biệt đến hụt hẫng. Họ có một tầng lớp nhân viên của NP – một công ty chuyên khai thác thiếc của nhà nước, bọn trẻ giàu có ấy, sống ở điền trang, chúng đi học bằng xe hơi,được học trong môi trường đầy tiện nghi. Trái ngược với bức tranh thêu hồng đó, họ – những người sống trong các khu ổ chuột,làm đủ các ngành nghề khác nhau,ngư dân đánh cá,thợ nạo dừa, nông dân… Và để trả giá cho sự lao động không ngừng nghỉ ấy là 12 đô la mỗi tháng, trung bình cho mỗi gia đình đông con. Áp lực tài chính đè nén, đối với những đứa trẻ ở đó, ước mơ được đi học là một ước mơ cháy bỏng trong chúng, nhưng nó không dám căng phồng lên bởi chúng biết, nào có dễ để được học hành tử tế. Nhưng điều làm tôi vui, đó là ít ra những người bạn nhỏ này cũng có một ngày khai trường… tuy là với tâm trạng lo âu. Bởi lẽ, lão than tra giáo dục đã đe dọa nếu cái ngôi trường Muhammadiyah bé nhỏ, tồi tàn không có nổi lấy 10 học sinh thì sẽ lập tức bị đóng cửa, phá nát để khai thác thiếc. Harun đã đến, cậu bé con con mắc bệnh Down đã cứu vớt ước mơ của tất cả, và rồi trong sự vui mừng của bọn trẻ,ngập ngừng của cha mẹ, bọn trẻ đã được đến trường

Ảnh (c) Chi Na Cha

Tôi còn nhớ rất rõ, mà xém tí nữa lại quên kể ra, hai cây “Đại thụ” khổng lồ mà tôi ngưỡng mộ trong cậu chuyện, thầy hiệu trưởng Harfan và cô Mus – hai giáo viên duy nhất của ngôi trường, tôi cũng còn nhớ,hình ảnh cô Mur được tác giả miêu tả trước khi Harun xuất hiện, với “khuôn mặt cô giờ đã hơi sưng lên do cố nén những giọt nước mắt cứ chực trào ra”. Tôi quý cô Mus, vì cô chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng trong cô,tình yêu nghề nghiệp,khao khát được dạy học. Ngày đó, cô còn nhỏ hơn tôi bây giờ, ấy vậy mà cô đã ươm được những mầm xanh để chúng không ngừng lớn. Tôi kính trọng thầy Harfan, người đã đi dạy ròng rã chục năm trời mà không cần đồng lương, vẫn tiếp túc gắn bó với ngôi trường Hồi giáo đổ nát ấy… Nhưng trên hết,tôi thổ thẹn với chính bản thân mình,tôi đi học, chỉ cần sốt một tẹo liền được nghỉ, nếu trời mưa quá to bố mẹ lại không cho đi vì sợ tôi ốm… Nhưng những bạn nhỏ ở Muhammadiyah thì khác, Lintang cậu bé phải dậy sớm từ lúc bốn giờ, đạp hơn 40 cây số qua những khu rừng cọ và có cả đầm cá sấu to như khúc dừa, nhưng Lintang – chỉ có lần duy nhất đi học muộn và chưa bỏ học bao giờ… Hơn nữa Lintang lại có một trí thông minh kiệt suất. Không những thế, nếu như bạn đọc chiến binh cầu vồng, bạn sẽ xót lòng trước cảnh tượng lớp học vào ngày mưa, lúc nhúc những chiếc dù và làm bài, còn cô Mus thì che đầu bằng lá chuối. Tôi thiết nghĩ, họ may… may so với vô số những kẻ đến trường chỉ vơ mớ kiến thức vô đầu, họ còn học được nhiều điều thú vị trong cuộc sống, ở trong mỗi con người bé nhỏ, luôn chất chứa một khát vọng sống, được vươn lên bay ra ngoài thế giới.

Và tôi may… vì đã kể cho tôi nghe về cuộc đời mình, để tôi biết, tôi – mỗi ngày – phải cố nhiều hơn nữa,đơn giản chì là tôi cần phải bước.

Và còn nữa ~~ tôi sẽ nhớ mãi câu chuyện này, cay cay xót xót của lòng tôi cộng hưởng với cái ngọt ngào của tuổi thơ họ, tôi sẽ nhớ…

Một đội “chiến binh cầu vồng” với 10 chiến binh đáng mến

Tôi sẽ nhớ “thủ thuật làm nở ngực” của Borek (nhớ thôi, nhất định sẽ không đủ can đảm để làm rồi hahaha)

Tôi sẽ nhớ cái lần nín thở khi Lintang bảo vệ cha mình, khi ông nói với cô giáo mình không biết chữ, cậu đã mạnh dạn bảo: ”Con sẽ điền vào tờ mẫu này sau thưa cô, nhưng chừng nào con biết đọc biết viết hẵng!” Mà đúng thế thật, Lintang đã điền vào tờ đơn,trước khi cậu học hết bảng chữ
Tôi sẽ nhớ mãi câu nói của người thầy mà tôi kính trọng, dù chưa một lần gặp mặt,là người cho tôi cảm nhận niềm vui của mỗi ngày đến trường: “Học không phải là phương tiện để thăng tiến, kiếm tiền hay làm giàu. Thầy xem học tập là ca tụng nhân bản, là thanh cao, là niềm vui khi cắp sách đến trường và là ánh sáng văn minh. Trường học ngày này không còn là nơi để xây dựng nhân cách, mà là một phần của kế hoạch tư bản để làm giàu và nổi tiếng, để khoe khoang học vị và có quyền lực.”

Đương nhiên,câu chuyện kết thúc… không phải lúc nào cũng đẹp ~ điều khiến tôi đau lòng nhất, là về “thần tượng bé nhỏ của tôi” – Lintang. Sau một thời gian gặp lại, Lintang lại trở thành một công nhân lái xe thuê nghèo khó. Tôi ấm ức hay đúng hơn là tức giận. Lintang của tôi, luôn ước mơ trở thành một nhà toán học, phút chốc lại phải từ bỏ chỉ vì cuộc sống khó khăn. Gặp lại, Lintang vẫn thông minh như ngày nào, vẫn là đoi mắt đó nhưng nó không còn biết cười mà bén như mắt diều hâu đang soi xuống bầy gà. Cậu nói nhẹ như không : “Ít nhất thì mình cũng đã giữ lời hứa với cha, là mình sẽ không làm nghề đánh cá”

“Isaac Newton của tôi đã quy hàng số phận”
Tôi đã khóc, nhưng sau đó tôi đã nuôi một hy vọng, không phải cho riêng tôi mà cho Lintang cho đội “chiến binh cầu vồng”, mong là, họ sẽ tiếp tục truyền tình nhiệt huyết của bản thân để những thế hệ sau ( con cháu họ) có thể đến trường…

Chương 48-chương cuối cùng của tác phẩm có tên :”Đừng bỏ cuộc”
Ở sau cuốn sách này tôi đã viết: ”muốn thấy mặt trời,phải chịu đựng cơn mưa”
Sau toàn bộ những dòng này, tôi thầm cảm ơn tất cả, cho tôi được sống được đầy đủ khả năng để theo đuổi ước mơ mình…

Mong là.. khi bạn đọc nó, cũng sẽ đọng lại….

1 Comment

  1. rất cảm phục những chiến binh cầu vồng này, thật giống như những trẻ em vùng cao ở việt nam. Dù có khó khăn thế nào cũng rất thích học cái chữ, cảm ơn bài review rất nhiều

Leave a Reply

%d bloggers like this: