Chai thời gian – Lê Hoàng Cao Thi [Mọt sách Nhã Nam 2017]

“ Chai thời gian”: Khi thời gian là mộng ước duy nhất

Đọc Chai thời gian khi kì thi đại học vừa kết thúc, có những vui buồn của một dấu mốc chẳng thể nói cùng ai, chỉ có bỗng dưng tìm thấy một cuốn sách tỏ rõ cả nỗi lòng.

“Chai thời gian” là cuốn sách bị lãng quên, tôi tìm thấy trong một kì hội chợ giảm giá. Cứ nghĩ rằng cuốn sách chỉ chứa những tâm tư tuổi trẻ bồng bột ngây thơ, những tình yêu bị lãng quên hay những tháng năm nuối tiếc, nhưng “Chai thời gian” chứa nhiều hơn thế, là nỗi hoài vọng vễ một quá khứ mãi mãi không trở lại, là tiếng nói của một tâm hồn nhạy cảm trước thời cuộc loạn lạc của đất nước và của cả kiếp người, “Chai thời gian” mở ra không chỉ là những giấc mơ xưa với niềm thương nhớ vô bờ mà còn là nỗi sợ một tương lai mịt mù không thể đoán định điều gì ở phía trước. Thế đó, bỗng chốc mà giống hệt những sĩ tử vừa vượt ngưỡng vũ môn.

Cậu nhóc Nat, thân hình xấu xí, tâm hồn lại thanh ngần. Cậu nhìn thấy những niềm vui và nỗi buồn của gia đình mình vốn chẳng mấy bình yên, lại thấu tỏ vận nước nhà chưa phút nào êm ấm. Cuộc đời của cậu bé nhạy cảm vô cùng ấy xoay quanh hết nỗi thất vọng này đến nỗi thất vọng khác, cậu chỉ có thể tự chắt chiu những niềm vui.

Vừa chớm lớn đã chịu cảnh bố mẹ xa nhau, cậu đứng ở giữa nghĩ về cả hai vừa thương vừa giận. Người lớn, trăm ngàn lý do để chia tay, có lý do nào bù đắp nổi cho tổn thương con trẻ, nhưng Nat lại đủ lớn để hiểu họ chẳng thể làm khác với con tim. Người lớn, cứ tự tìm cách thỏa mãn những đau đớn của mình, tự cho bản thân là cực cùng trong bế tắc hôn nhân mà sẵn sàng làm tổn thương bất kì ai có thể. Những lời mắng chửi, những miệt thị in hằn lên trái tim đứa trẻ, thành vết sẹo mãi mãi không lành.

Vì quá nhạy cảm, chính Nat cũng lẩn quẩn mãi trong chính cơn mê của riêng mình mà quên mất đứa em gái yếu đuối hơn cả cậu. Lang thang bên mối tình đơn phương đối với người chị lớn, đến khi quay đầu lại thì bẽ bàng thay cậu lãng quên lời cầu cứu của em mình. Ning, cô bé vì thiếu thốn tình thương đã thơ ngây rơi vào bi kịch, mãi mãi đánh mất khả năng làm mẹ ở cái tuổi trăng chưa tròn hoa chưa nở. Ning đáng thương nhất truyện, em- nói đến cùng chẳng có lấy một người quan tâm. Không bạn bè, cha mẹ không thương yêu, đến người anh trai cùng cậu vượt qua những tháng năm tuổi thơ cũng dần dần lãng quên em cho những điều tưởng như quan trọng. Những vùng vẫy sợ hãi chỉ có mình em chôn giấu, đến khi Nat tìm thấy quyển nhật kí, lật giở từng cảm xúc của đứa trẻ vô hình ấy thì mọi chuyện đã lỡ làng.

Rồi tình yêu, tình bạn, những chuyện tình dở dang và những con người đi ngang qua cuộc đời Nat, cho cậu niềm vui rồi tước đi vội vàng, cô gái cậu yêu rơi vào vòng xoáy tình yêu của hai chàng trai khác, cậu đứng từ xa còn chẳng đủ tư cách để buồn, những người bạn thân cùng chờ chung một chuyến xe bus, nay mỗi người mỗi nơi, chọn những dòng chảy khác nhau trước vận nước lênh đênh chìm nổi. Người chọn nhốt mình trong căn nhà chật hẹp, làm kẻ chẳng dám đấu tranh cho thiện- ác đúng- sai, kẻ mạnh mẽ chống lại những bất công, chịu roi đòn và hy sinh cả cuộc sống. Những đứa trẻ từng hừng hực hoài bão trong tim, như Nat với vẽ tranh và violon, Chai với ước mơ trở thành quân nhân và mạnh mẽ như người bố đã khuất, đều bị số phận từ từ đánh gục, đều đứng giữa những ngã rẽ vô hình mà sự lựa chọn khắc nghiệt và đớn đau. Nhưng rồi, ai đúng ai sai, chẳng ai đủ tự tin mà phân định, chỉ biết rằng đời vui buồn trong mấy chốc rồi lại phải tiếp tục bước đi.

Đọc sách, thấy cuộc đời đúng là một bàn cờ, tiến lùi của bản thân, phải dựa vào cả một định mệnh cho phép. Có mấy ai sống trọn được đời mình, có mấy ai dũng cảm nói lên lòng thiếu thốn. Chỉ biết mỗi người đều ước mơ níu kéo được khoảng thời gian nào đó, khoảng thời gian gói ghém trong lòng để dành lúc chẳng thể bấu víu vào đâu.

“Chai thời gian” bị bạn đọc lãng quên thật sự quá đáng tiếc, trong số những cuốn sách buồn, chỉ có một vài cuốn đặc biệt như thế khiến ta không khóc mà lại nhớ thật lâu. Có những lúc nhớ lại quyển sách mỏng này, lại thấy văn chương quả là một điều vô cùng đẹp đẽ.

Đêm qua, bạn thân ở quê nhắn tin: “Buồn quá, chẳng biết xa nhau thế này có còn thân thiết được hay không”. Sau kì thi đại học, cứ ngỡ đỗ là vui còn trượt là buồn, nhưng đời có bao giờ đơn giản thế. Cuộc sống xa nhà khó khăn vất vả, lắm khi chẳng biết mình chọn đúng hay sai, nhỏ bạn thân lại chẳng thể cùng đi, trượt trường ước mơ với con điểm suýt soát. Là ai tốt hơn ai, là ai rồi sẽ có tương lai rộng mở hơn, một cuộc đời đẹp đẽ hơn, không ai biết. Chỉ biết là chuyến xe ngày đó cùng chờ chung không đủ chỗ cho nhau cùng đi, quán nước quen không còn thấy dấu chân hai đứa. Trong lòng đứa nào cũng lửng lơ nỗi buồn không giữ được tình bạn bấy lâu gắn bó, nhưng cũng chẳng làm khác được cuộc đời. Chỉ là đôi lúc gọi cho nhau cùng thở dài, rồi trong đêm khóc thầm mong bình yên cho tất cả.

“ Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên hít thở thật sâu trước khi cất bước một mình trên con đường kéo dài hút tầm mắt, con đường sẽ đưa tôi đến với đám đông và bao mờ mịt phía trước”, Nat nói ở cuối cùng câu chuyện. Lãng vãng mãi trong đầu tôi một câu hỏi như thế sau khi đọc truyện, rằng cuộc đời tôi rồi sẽ đi về đâu?

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (17 chấm điểm, trung bình được: 8.71 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: