CÁNH CHIM TRONG GIÓ – SỰ SOI CHIẾU THẾ GIỚI QUA NHỮNG THƯỚC PHIM

– SỰ SOI CHIẾU THẾ GIỚI QUA NHỮNG THƯỚC PHIM

Năm ba đại học, học môn Các phương pháp phê bình văn học, khi cô Thanh Xuân hỏi mình về định hướng nghề nghiệp sau này, mình đã trả lời cô đầy say mê và tin tưởng: “Em muốn trở thành một cây bút phê bình điện ảnh!”. Một ước mơ thật đẹp và trong trẻo, nhưng mình đã không đủ nghị lực để theo đuổi đến cùng công việc thú vị ấy. Vậy nên cuốn sách phê bình điện ảnh Cánh chim trong gió của Lê Hồng Lâm đã cho mình sống lại với khát khao thời “thơ thiếu nhỏ” một lần nữa…

Mình đọc Cánh chim trong gió từ tháng 2 năm nay, đến tận tháng 6 mới xong. Không phải mình lười đâu, cuốn sách chỉ vỏn vẹn 300 trang nhưng đọc vất vả lắm, vì lượng thông tin mà nó cung cấp cho độc giả cực kỳ nhiều, từ điện ảnh Việt đến điện ảnh quốc tế, từ văn chương đến chính trị… Cứ thế, nó gợi ra vô vàn liên văn bản, buộc người đọc phải tra cứu, phải xem phim thì mới đủ trình đọc tiếp. Nhưng chúng ta cần những cuốn sách khó nhằn như vậy trong đời, vì nó chọn lọc cho ta những tinh hoa của nghệ thuật, nó gợi cho ta cảm hứng để sáng tạo, để yêu thương và dấn thân vào thế giới…
Cuốn sách gồm ba phần: Điện ảnh Việt, Điện ảnh quốc tế và Cảm hứng điện ảnh; tập hợp những bài viết tản mạn điện ảnh của Lê Hồng Lâm trong suốt hành trình làm báo. Ngòi bút sắc sảo của anh phân tích đầy tinh tế cái hay, cái dở của từng bộ phim, và đúng như tên gọi “Cánh chim trong gió”, ngòi bút của anh không hề bị bẻ cong bởi sự nể nang hay hệ thống kiểm duyệt, anh chê thẳng tay những bộ phim diêm dúa, nông cạn, hời hợt, những hình ảnh đẹp mà vô hồn, sến súa. Anh chỉ ra những yếu kém, lạc hậu trong quản lý, kiểm duyệt và làm phim ở nước ta bằng cách diễn đạt: “Xứ sở sợ hãi kỳ cục và chốn tận cùng của thế giới”. Nhưng ngòi bút ấy cũng đầy tử tế và công tâm khi ngợi khen những thước phim đầy cố gắng của điện ảnh Việt. Lê Hồng Lâm cũng nhận xét rất tinh về những điều làm nên sự hấp dẫn của những kiệt tác điện ảnh thế giới: dám phá vỡ những motif, công thức cũ, đề cao sức mạnh của nhân phẩm, dám phân tích cái ác của con người, và biết kể những câu chuyện nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn lao về kiếp người…
Đọc sách, ta thấy rằng nghệ thuật thứ bảy là một tấm gương soi để Lê Hồng Lâm nhìn thấy chính mình và nhìn thấy cuộc đời rộng lớn. Những trang viết thể hiện nhiều tìm tòi, nghĩ suy, sở học và cả những trằn trọc về nhân tính, về nghệ thuật đáng trân trọng của anh. Thông qua việc phân tích, phê bình, anh cũng định hướng và khơi gợi nhiều cảm hứng sáng tạo cho các nhà làm phim, biên kịch, và cả nhà văn. Đọc anh, mình soi chiếu được những nỗi sợ hãi và hạn chế của mình, và tự nhiên, mình khao khát được viết, vì nếu đời giam hãm mình trong những nội quy và định kiến, thì nghệ thuật cho mình sự tự do trọn vẹn, chỉ là mình có dám bay trên khung trời rộng rãi và bão giông không…
Khá tiếc vì nhiều bài Lê Hồng Lâm viết vội, chưa sâu, đọc chưa thật thỏa mãn. Có lẽ đó là một thuật câu dẫn của anh chăng, vì một nhà phê bình thành công khi họ khiến độc giả của mình phải trải nghiệm, xem xét và phản biện.
Mình hy vọng nhiều người đọc hết bài viết nhỏ của mình, rồi tìm đọc cuốn sách “giông bão” này, để rồi được xem những bộ phim có thể vĩnh viễn thay đổi cuộc đời ta…
Đời ngắn lắm, nên phải ăn những gì ngon nhất, yêu người phù hợp nhất, đọc những cuốn sách đỉnh nhất và xem những bộ phim chất nhất…
Để trở thành phiên bản đẹp nhất của mình!
#thuthachdocsach2018 #canhchimtronggio#lehonglam #booksreview #reviewsach

® Hạ Nguyên

Leave a Reply

%d bloggers like this: