Cần có một cuộc đối thoại giữa con người và đô thị

Bài của Trần Minh Tâm đăng trên Zing 

“Những thành phố trôi dạt” đẩy con người đến chỗ chứng kiến tất cả sự rạn nứt và đứt gãy của thế giới về không gian, thời gian, về văn hóa, bản thể và lý tính.

Một bài báo từng ví đời văn của Nguyễn Vĩnh Nguyên như cuộc rèn sắt mài dao của một người thợ kim khí lão luyện. Sinh ra ở Khánh Hòa, được hun đúc ở xứ nóng Ninh Thuận, nơi có nhiệt độ trung bình hàng năm cao bậc nhất Việt Nam, anh lại vượt đèo đi về chốn lạnh mù tăm để trở thành cử nhân khoa Văn Đại học Đà Lạt rồi tiếp tục quăng mình vào mài giũa không ngừng nghỉ giữa phố thị Sài Gòn đầy thử thách gian nan.

Gần nửa đời rèn sắt ấy đã cho ra một lối văn riêng rẽ, sắc bén và trầm ổn của kim loại. Vậy nên, nếu như nhà báo có so sánh chính Nguyễn Vĩnh Nguyên với một con dao đi rừng, thì cách ví von ấy cũng vẫn chính xác và hợp nghĩa vô cùng: Một con dao phạt ngang rẽ dọc những bụi cây lùm cỏ trước mặt để mở một lối mới đi riêng cho mình.

Can co mot cuoc doi thoai giua con nguoi va do thi hinh anh 1
Nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên.

Chính bởi khát khao đi tìm cái mới trong văn chương mà anh liên tục dấn thân vào trải nghiệm tất cả thể loại văn chương: Thơ, truyện ngắn, tạp văn, du khảo… Nguyễn Vĩnh Nguyên không ngừng lạ hóa thói quen, lạ hóa thể loại, tựa như nhà văn đang thực hiện một cuộc trình diễn biến ảo, liên hoàn những lần phục sức cho văn chương và các cuộc khảo sát nội tâm, cật vấn đời sống xã hội. Đọc Nguyễn Vĩnh Nguyên, có thể nói, là đọc những đoạn gấp khúc chuyển nét liên tiếp của ngòi bút trong cuộc “xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” của anh.

Cũng như thế, Những thành phố trôi dạt biểu hiện một lối viết gấp khúc rõ ràng khi đẩy con người đến chỗ chứng kiến tất cả sự rạn nứt và đứt gãy của thế giới về không gian, thời gian, về văn hóa, bản thể và lý tính. Xuất bản và ra mắt độc giả năm 2017, cuốn sách lấy cảm hứng từ Những thành phố vô hình của Italo Calvino vẫn thầm lặng trôi dạt tới thì hiện tại.

Từng xuất hiện trên nhiều mặt báo và các trang review sách trong suốt vài tháng sau khi ra mắt, nhưng không ồn ào dư luận như Ở lưng chừng đám đông nhìn xuống (2011) hay nổi tiếng lành hiền dịu êm kiểu Đà Lạt – Một thời hương xa, Những thành phố trôi dạt tìm đến với những ai thật lòng sẵn sàng quăng mình vào một trải nghiệm đọc đầy trắc trở và ám ảnh, sẵn sàng ngồi lại để đối thoại cùng những dòng chữ.

Leave a Reply

Your email address will not be published.